banner 728x90

Tản văn: Nhật ký chia xa

24/01/2025 Lượt xem: 2833

Ba đi làm, mẹ đi bán, ở nhà chỉ có một mình con. Suốt ngày con đi ra đi vào, căn nhà trở nên rộng thênh thang. Chưa có những ngày tháng nào trôi qua chậm chạp như bây giờ, khi con đợi đến ngày nhập trường, đi học tại một trường đại học xa nhà.

Niềm vui thi đỗ rồi cũng phai dần, thời gian này con đang nghĩ nhiều về những ngày sắp tới. Trước đây, con chỉ biết đi học ngày hai buổi, về nhà đã có cơm nước sẵn sàng, có khi còn khỏi phải giặt quần áo. Việc gì cũng đã có ba, mẹ lo sẵn, bây giờ chuẩn bị những ngày tháng sống xa nhà, không có ba mẹ bên cạnh, nỗi lo lắng lấn hết cả niềm vui thi đỗ.

Rảnh rang, con dọn dẹp lại phòng riêng của mình. Sách vở cũ cột lại tặng cho em bé hàng xóm. Cái bàn học thường xuyên bề bộn, bây giờ sạch bong, chỉ còn trơ cái ống cắm bút hình con mèo với lơ thơ vài cây bút cũ. Gần tới ngày con đi, căn phòng lại càng trống trải, quần áo, vật dụng cá nhân con đóng gói sẵn sàng. Mẹ đi chợ về mở cửa phòng con nhìn theo thói quen, con thấy mẹ đứng lặng một vài giây rồi quay ra. Mẹ không nói gì nhưng lòng con chợt nghẹn lại và con ứa nước mắt.

Mỗi ngày đi chợ về mẹ mua cho con thêm một thứ, cái gì cũng mới. Còn ba thì thỉnh thoảng lại dặn dò một câu, làm như mới chợt nhớ ra. Mỗi người một cách biểu lộ nhưng dù ba mẹ không nói con vẫn biết con được thương yêu hết mực. Càng gần ngày đi, sự nô nức ban đầu giảm dần, con bỗng thấy lưu luyến từng thứ  trong nhà mình, con biết rằng con sẽ rất nhớ chiếc xích đu màu xanh da trời trong sân, nhớ giàn hoa huỳnh anh lúc nào cũng rực rỡ hoa vàng. Nhớ một góc ở đầu hồi nhà, con vẫn ngồi nghêu ngao hát mỗi khi cúp điện. Cây ngọc lan ở cuối sân mỗi lần nở hoa tỏa hương thơm ngát, chưa đi xa mà nỗi nhớ cứ đầy ứ trong lòng con.

Buổi chiều con đi, trời đột nhiên mưa dữ dội, những cơn gió mạnh đưa nước mưa vào tận trong phòng con. Ba mẹ đưa con ra bến xe, mang đồ đạc cho con đến tận chỗ ngồi. Chiếc xách trên tay ba nặng trĩu và đựng tất cả đồ vật thương yêu gắn bó với con. Lát nữa trở về nhìn căn phòng con trống rỗng, thế nào ba mẹ cũng  buồn vì nhớ con gái. Con đứng giữa bến xe nói cười ồn ào với lũ bạn ra tiễn đưa để đừng nghĩ là mình sẽ khóc. Dẫu vậy con không ngăn được nghẹn ngào khi ôm vai ba mẹ từ giã, con cảm nhận được đôi vai mẹ gầy gò trong tay  con. Đôi vai ấy đã gánh tất cả nỗi nhọc nhằn để che chở cả gia đình.

Xe lăn bánh rời bến khi trời sập tối, chiếc xe ô tô lướt qua, trườn khỏi bàn tay vẫy của hai người con thương yêu nhất. Con hứa với lòng là sẽ sống xứng đáng với lòng tin yêu của ba mẹ. Chiếc xe ô tô lao vút đi mang con xa dần ngôi nhà của mình. Con nghĩ về điều ấy mà xót lòng và con chợt nhớ chưa bao giờ con nói với ba mẹ là:  “Con thương yêu ba mẹ nhiều lắm, ba mẹ ơi”.

Hương Lan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Chợ bến sông quê

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.

Tản văn: Mong ước mùa xuân

Mùa xuân đã về, ai cũng cầu mưa thuận gió hòa, ai cũng mong cây xanh lộc biếc! Mùa xuân gắn với quê hương, xứ sở…nhất là trong những ngày Tết Việt đầu năm!

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…
Top