banner 728x90

Tản văn: Hương xưa của mẹ

18/04/2025 Lượt xem: 2641

Tới bây giờ, cùng với nải chuối chín cuốc thì quả hồng mềm đỏ hân hất là thứ quà chợ mà mẹ tôi rất thích. Mỗi lần mẹ đi chợ về, nhẹ nhàng bày những quả hồng mọng đỏ lên đĩa rồi chia cho con cháu bắt phải ăn thì tôi lại nhớ đến bà ngoại, nhớ bàn tay gầy guộc của bà cầm quả hồng tươi đỏ nâng niu mãi rồi mới dám ăn, coi đó như lộc quý. Bởi lẽ, ngày xưa người già ở quê rất thích con cháu đi đâu về trong “đồng quà tấm bánh” thì quả hồng có lẽ là thứ quà quý nhất. Nó vượt lên mọi thứ quả khác về tâm thức do màu sắc, hình dáng và hương vị vẹn đầy của ước mơ. Có một ca dao xưa nói ngược rất vui: “Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi” để thấy ý nghĩa của món quà đặc biệt này.

Ngày xưa, trong cây vườn ở đồng bằng ít trồng được quả hồng, mà hình như nó chỉ trồng được ở những vùng núi cao giá lạnh phía Bắc xa xôi, vậy nên đến mùa, người lái buôn mới đem xuống bán và nó trở thành thứ hoa quả quý hiếm là vậy. Con cháu trong nhà đều mua để tặng cho các cụ thay cho lời chúc sự viên mãn, sức khỏe trong mùa đông tháng giá se lạnh. Người già cầm quả hồng mịn màng, dịu mát như làn da “má hồng” thời con gái đã xa của mình. Các cụ quý hồng nên hay đặt tên cho con gái là hồng có lẽ cũng từ đó, chứ ngày xưa làm gì có hoa hồng quý phái như bây giờ mà biết.

Hoa quả ngày xưa không nhiều như bây giờ nhưng mỗi thứ đều mang dấu ấn riêng biệt, đầy cảm xúc với mỗi người. Đấy là chưa kể khi quả chín đều làm rộn ràng lúc mùa sang. Cuối xuân được cầm quả nhót đỏ tươi đầy bụi phấn, chùi vào đùi nhấm nháp hương vị chua chua thé lưỡi. Mùa hè nghe tu hú kêu bóc quả vải thiều mọng ngọt ngào. Đến mùa thu, đứa trẻ nào không sung sướng được xách giỏ len đan đựng quả thị chín để hít hà… Kỳ lạ làm sao, quả hồng lại chín vào dịp cuối thu đầu đông, có khi trễ sang hẳn giữa đông. Thời điểm này người trẻ nhấp nháp hạt dẻ bùi thơm thì người già lại nâng niu quả hồng như trái tim mình.

Mẹ tôi bây giờ ở phố, hoa quả ngút ngàn nhưng hương xưa không thể quên, vẫn những bước chân cũ về lối xưa, thích nải chuối quả hồng. Tiếc thay, chuối bây giờ không bao giờ chín cuốc được nữa, xanh rói mà lòng đã nhão vì ủ hóa chất. Chỉ có quả hồng chín mọng vẫn hao hao như xưa vì nay lớp người mới không coi quả hồng là thứ quà đặc biệt và càng không biết rằng đó là thứ quả dành cho người già nên không đắt hàng. Thời gian sẽ trôi qua, không biết sau lớp người tuổi mẹ, quả hồng chín đỏ còn được nâng niu trong bàn tay khô của người không?

Kim Phụng

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi ấy, một mùa xuân đi qua

Nhập ngũ, sau ba tháng huấn luyện tân binh, học điều lệnh nội vụ, đội ngũ và bắn đạn thật xong bài một, tôi được điều về tiểu đoàn công binh huấn luyện kỹ thuật binh chủng, để chuẩn bị tăng cường lực lượng cho biên giới Tây Nam...

Tản văn: Ký ức tuổi thơ

Ở quê tôi, nhà nào cũng trồng ít nhất một hàng cau. Cau vừa làm hàng rào, vừa che bóng mát và lấy quả cho các cụ ăn trầu môi đỏ thắm. Cau cũng góp phần cải thiện đời sống của người dân quê tôi.

Truyện ngắn: Nhặt của rơi

Tiếng reo của nó làm tôi run bắn người. Ông bà kia cũng phát hiện thấy nó. Thằng Hòa lùi lại định chạy nhưng không kịp...

Câu chuyện gia đình: Hôn nhân vụ lợi và bi kịch

Trai gái yêu nhau và khi hai bên cảm thấy đã có tương đối đầy đủ các điều kiện cần thiết, họ quyết định tiến tới hôn nhân. Hôn nhân là một biểu hiện cao đẹp nhất của tình yêu. Thế nhưng, điều này không phải đúng trong mọi trường hợp.

Truyện ngắn: Bác xích lô và ông khách lạ

Cuối năm, dòng người trở nên đông đúc. Ai cũng hối hả lo mua sắm bánh mứt, cây cảnh, trang trí nhà cửa thật đẹp để đón năm mới. Riêng bác xích lô vẫn như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì rồi đạp xe đến gần bến xe, chờ những chuyến xe khách từ các tỉnh về, đón mời khách...

Quà tặng

Tôi cầm tờ quyết định nhập ngũ, với một mớ thắc mắc trong đầu: ở cương vị bố tôi, quan hệ rộng, quen biết nhiều mà không xin cho tôi ở lại, để đứa con trai độc nhất phải đi xa?

Truyện ngắn: Kỷ niệm mùa mai vàng trước Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Truyện ngắn: Về với biển

Quê tôi không phải là vùng biển,. Bố mẹ tôi mất sớm, tuổi ấu thơ của tôi bị ngập chìm trong mưu sinh, kiếm sống và học hành. Không giống những đứa trẻ khác, ngày hè được bố mẹ đưa đi tắm biển, đến tận năm 18 tuổi, tôi vẫn chưa một lần ra biển, chưa được thưởng thức cái vị mặn tanh nồng của nước biển, và nhìn thấy không gian mênh mông của biển cả, những cánh buồm no gió với hương biển nồng nàn như trong những tác phẩm văn học.
Top