banner 728x90

Tản văn: Hoài niệm

21/04/2025 Lượt xem: 2793

Sáng nay, trên đường đi bộ thể dục về, mình vui mừng gặp lại cây trứng cá bên đường như gặp lại những bạn bè yêu thương thuở nhỏ. Tuổi thơ ngủ yên bất chợt thức dậy xôn xao.

Nhỏ nhoi nép bên đường, cây trứng cá đầy trái chín đỏ căng mọng đung đưa trên cành mời gọi. Mình với hái một nắm quả xinh xinh, lau vội rồi bỏ vào miệng nhai nhai nuốt nuốt. Ôi cái vị ngọt thanh thơm “mùi thơ ấu” ngon không tả được, kỷ niệm cùng lúc ùa về.

Nhớ quay quắt dãy cây trứng cá sau phòng học, giờ ra chơi nào đám con gái cũng tranh nhau hái, trái chín trái hườm đều tuốt hết chia nhau. Món quà không tốn xu nào hấp dẫn đến nao lòng. Vị ngọt tê đầu lưỡi ngày xưa bỗng dưng về lại sáng nay cùng với hình ảnh một người bạn quý.

Chuyện “cáp đôi” nhau là mấu chốt của niềm vui và cũng là nguyên nhân mất đoàn kết của thuở học trò. Một thời gian dài mình bị anh bạn ốm tong teo chọc ghẹo. Ngày nào cậu ta cũng chạy tới trước mặt mình hét “Sắc Hoa màu Nhớ”, “Nhớ màu Hoa tím” (tên hai bài hát) và ê a hát mấy câu có Nhớ có Hoa để “cáp đôi” mình. Tức không chịu nổi nhưng mình không có lý do nào để cãi, tên bài hát mà!

Sau mấy ngày về “nghiên cứu” để trả thù, một hôm mình ngồi trên thành cửa sổ phòng học nghêu ngao hát bài gì đó có lời “vì chờ ai chốn Quan San” để “cáp đôi” Quan với San. Đang lặp đi lặp lại câu hát với vẻ đắc thắng bỗng mình bị cậu ta xô ngã trên đống xe đạp dựng phía ngoài cửa sổ. Tay chân trầy xước, áo dài rách toạc ngang hông. Mình ngồi khóc chờ các bạn méc thầy! Cậu ta sợ quá chui hàng rào đi mất. Các bạn dỗ mình nín khóc bằng nắm trứng cá chín mọng, mình vừa thút thít vừa thưởng thức nhưng vẫn ngồi lỳ ngay “hiện trường”. Đi một lúc, cậu ta quay lại dúi vào tay mình chai dầu. Mình cảm động một chút nhưng nhất định hất tay ra! Giờ học hôm đó, anh chàng không dám vào lớp. Còn mình thì chờ thầy giáo “thăm hỏi” mới chịu vào học với mấy sợi dây thun cột túm áo dài!

Mới đó mà một lứa “nhất quỷ, nhì ma” thuở ấy nay đã làm ông, làm bà. Thầy cô, bạn bè, người thân chồng chất tuổi, người còn người mất, người ở quê nhà người phiêu bạt phương xa. Tuổi học trò chỉ còn trong hoài niệm.

Hồng Linh

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Chợ bến sông quê

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.

Tản văn: Mong ước mùa xuân

Mùa xuân đã về, ai cũng cầu mưa thuận gió hòa, ai cũng mong cây xanh lộc biếc! Mùa xuân gắn với quê hương, xứ sở…nhất là trong những ngày Tết Việt đầu năm!

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…
Top