banner 728x90

Tản văn: Biển…miền ký ức tuổi thơ tôi

12/03/2025 Lượt xem: 3490

Thành phố kia con có nghe mùi biển?

Biển quê mình có mùi tanh nồng của mẻ cá chiều. Có vị mặn nào không phải của biển đang chảy trên hai gò má của con…

Biển quê hương, con có còn nhớ?

Con mãi nhớ, nhớ lắm buổi sớm mai cùng ba quay về với mẻ cá đầy ắp mà hai cha con long đong ngoài biển từ mờ sáng. Có khi trăng làm bạn cùng cha con mình trên biển, để rồi mặt trời lên làm trăng đi mất, một chút buồn nhẹ ở đâu đó trong lòng con…

Con có mang biển theo?

Dạ có ba ạ! Con sẽ mang sóng, mang cát biển quê mình theo. Mang theo cả một miền ký ức, cả một tuổi thơ của một thằng con trai miền Trung đen nhem nhẻm do cháy nắng.  

Con nhớ cơn gió biển buổi trưa, những cơn bão, những đụn cát buổi chiều nắng nhẹ con nằm nhoài trên cát ngắm biển, ngắm mây. Những buổi chiều cùng lũ bạn chạy nhảy trên cát với trái bóng. Con nhớ hai bờ vai hao gầy, hai mái đầu đang điểm bạc. Đường chân trời kia, con thầm hứa một ngày nào đó con sẽ chạm tới…

Hoa rau muống biển kia có còn tím nữa? Những cây gai bàn chải có còn ra trái, rồi chín cho bọn nhỏ trong xóm hái ăn. Con có còn ăn những con mực mà hai cha con câu được. Con có còn cảm giác chạy ù thật nhanh lao người xuống biển, lặn qua những con sóng biển quê mình…

Trong con luôn có biển, có cả bữa cơm cá mắm mặn chát mà ngon. Con sẽ bơi ra biển đời như biển quê mình vậy.

Biển cho con những cảm xúc lạ chẳng thành lời. Ở phương trời xa lạ kia, con nhớ dáng mẹ hao gầy đi trên cát, dáng ba buổi sớm mai kéo mẻ lưới. Nhớ xóm biển mình quá…

Từng đợt triều cường cứ ập vào xóm mình, có dáng ai ngoài kia chất từng bao cát ngăn sóng. Những cơn bão cứ nối đuôi nhau đi vào làm ba thao thức cả đêm, ngóng trên hóng dưới. Ngồi nghe tiếng radio thông báo tình hình của bão, niềm vui nào hơn khi nghe tin bão rẽ hướng, bão suy yếu thành áp thấp…

Lặng nhìn con còng biển, thường ngày con chạy chạy, đào đào, bới bới để bắt chúng. Nó nhìn con! Con chỉ ước gì mình có khả năng đặc biệt để nghe được con còng kia nhắn gì.

Biển đang gọi tên con, con chạy ù, luồn qua từng cơn sóng. Con vùng vẫy dưới nước như một đứa trẻ mới tập bơi. Con muốn khóc… khóc thật to. Nước mắt quyện vào nước biển, biển ôm trọn con như người mẹ.

Nắng chiều tắt…
Thành phố kia con có nghe mùi biển?

Hồng Phúc

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Cam chịu

Tình yêu khiến người ta cần có nhau và chính điều đó khiến cho nụ cười luôn rạng ngời trên mặt người chứ không phải là những giọt nước mắt. Lại càng không phải là bóng tối đến nỗi không nhìn thấy được ánh trăng chiếu vọng vào nhà, phải không Hường? Riêng tôi, tôi vẫn tin rằng Minh sẽ đi tìm Hường, khi đó Minh phải là con người hoàn toàn khác.

Truyện ngắn: Câu chuyện lính đảo

Những câu chuyện mộc mạc, giản đơn, xù xì như những rừng san hô dưới biển ấy, nhưng với mỗi chiến sĩ đã từng sống ngoài đảo, nó lại có sức sống mãnh liệt vô cùng. Lung linh, tỏa sáng trong trái tim mỗi người lính như mới hôm nào.

Truyện ngắn: Rau muống biển

Nơi tôi ở là một làng chài ven biển. Tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng...

Truyện ngắn: Bức tranh thứ hai

Ba mươi tám tuổi, Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ.

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.
Top