banner 728x90

Tản văn: Biển…miền ký ức tuổi thơ tôi

12/03/2025 Lượt xem: 3262

Thành phố kia con có nghe mùi biển?

Biển quê mình có mùi tanh nồng của mẻ cá chiều. Có vị mặn nào không phải của biển đang chảy trên hai gò má của con…

Biển quê hương, con có còn nhớ?

Con mãi nhớ, nhớ lắm buổi sớm mai cùng ba quay về với mẻ cá đầy ắp mà hai cha con long đong ngoài biển từ mờ sáng. Có khi trăng làm bạn cùng cha con mình trên biển, để rồi mặt trời lên làm trăng đi mất, một chút buồn nhẹ ở đâu đó trong lòng con…

Con có mang biển theo?

Dạ có ba ạ! Con sẽ mang sóng, mang cát biển quê mình theo. Mang theo cả một miền ký ức, cả một tuổi thơ của một thằng con trai miền Trung đen nhem nhẻm do cháy nắng.  

Con nhớ cơn gió biển buổi trưa, những cơn bão, những đụn cát buổi chiều nắng nhẹ con nằm nhoài trên cát ngắm biển, ngắm mây. Những buổi chiều cùng lũ bạn chạy nhảy trên cát với trái bóng. Con nhớ hai bờ vai hao gầy, hai mái đầu đang điểm bạc. Đường chân trời kia, con thầm hứa một ngày nào đó con sẽ chạm tới…

Hoa rau muống biển kia có còn tím nữa? Những cây gai bàn chải có còn ra trái, rồi chín cho bọn nhỏ trong xóm hái ăn. Con có còn ăn những con mực mà hai cha con câu được. Con có còn cảm giác chạy ù thật nhanh lao người xuống biển, lặn qua những con sóng biển quê mình…

Trong con luôn có biển, có cả bữa cơm cá mắm mặn chát mà ngon. Con sẽ bơi ra biển đời như biển quê mình vậy.

Biển cho con những cảm xúc lạ chẳng thành lời. Ở phương trời xa lạ kia, con nhớ dáng mẹ hao gầy đi trên cát, dáng ba buổi sớm mai kéo mẻ lưới. Nhớ xóm biển mình quá…

Từng đợt triều cường cứ ập vào xóm mình, có dáng ai ngoài kia chất từng bao cát ngăn sóng. Những cơn bão cứ nối đuôi nhau đi vào làm ba thao thức cả đêm, ngóng trên hóng dưới. Ngồi nghe tiếng radio thông báo tình hình của bão, niềm vui nào hơn khi nghe tin bão rẽ hướng, bão suy yếu thành áp thấp…

Lặng nhìn con còng biển, thường ngày con chạy chạy, đào đào, bới bới để bắt chúng. Nó nhìn con! Con chỉ ước gì mình có khả năng đặc biệt để nghe được con còng kia nhắn gì.

Biển đang gọi tên con, con chạy ù, luồn qua từng cơn sóng. Con vùng vẫy dưới nước như một đứa trẻ mới tập bơi. Con muốn khóc… khóc thật to. Nước mắt quyện vào nước biển, biển ôm trọn con như người mẹ.

Nắng chiều tắt…
Thành phố kia con có nghe mùi biển?

Hồng Phúc

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.

Bài học cuộc sống: Gieo hạt sẽ cho cây

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để nếm thử vị lạ của loại quả này.

Câu chuyện gia đình: “Bài học của cha”

Tôi là người khuyết tật. Từ ngày còn bé xíu, người ta đã chép miệng bảo tôi là con bé bất hạnh, đáng thương và tội nghiệp. Chính vì thế, trong tôi đã dần bắt đầu hình thành tính cách bi quan trước những khó khăn dù lớn hay nhỏ. Gặp bất cứ điều gì, tôi cũng đều thấy nó rắc rối và quá sức đối với một người không khỏe mạnh như mình.

Câu chuyện gia đình: Đâu là điều quan trọng

Lâu lắm rồi mới có cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con mà người chịu im lặng lắng nghe là con. Giỏi lý lẽ trong những cuộc đấu khẩu chỉ là chuyện nhỏ thôi con à, giữ được hòa khí trong gia đình và tạo được không gian bình yên cho người thân yêu của mình mới là điều quan trọng.

Câu chuyện gia đình: 4 bà vợ bên ta

Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...
Top