banner 728x90

Tản văn: Biển…miền ký ức tuổi thơ tôi

12/03/2025 Lượt xem: 3462

Thành phố kia con có nghe mùi biển?

Biển quê mình có mùi tanh nồng của mẻ cá chiều. Có vị mặn nào không phải của biển đang chảy trên hai gò má của con…

Biển quê hương, con có còn nhớ?

Con mãi nhớ, nhớ lắm buổi sớm mai cùng ba quay về với mẻ cá đầy ắp mà hai cha con long đong ngoài biển từ mờ sáng. Có khi trăng làm bạn cùng cha con mình trên biển, để rồi mặt trời lên làm trăng đi mất, một chút buồn nhẹ ở đâu đó trong lòng con…

Con có mang biển theo?

Dạ có ba ạ! Con sẽ mang sóng, mang cát biển quê mình theo. Mang theo cả một miền ký ức, cả một tuổi thơ của một thằng con trai miền Trung đen nhem nhẻm do cháy nắng.  

Con nhớ cơn gió biển buổi trưa, những cơn bão, những đụn cát buổi chiều nắng nhẹ con nằm nhoài trên cát ngắm biển, ngắm mây. Những buổi chiều cùng lũ bạn chạy nhảy trên cát với trái bóng. Con nhớ hai bờ vai hao gầy, hai mái đầu đang điểm bạc. Đường chân trời kia, con thầm hứa một ngày nào đó con sẽ chạm tới…

Hoa rau muống biển kia có còn tím nữa? Những cây gai bàn chải có còn ra trái, rồi chín cho bọn nhỏ trong xóm hái ăn. Con có còn ăn những con mực mà hai cha con câu được. Con có còn cảm giác chạy ù thật nhanh lao người xuống biển, lặn qua những con sóng biển quê mình…

Trong con luôn có biển, có cả bữa cơm cá mắm mặn chát mà ngon. Con sẽ bơi ra biển đời như biển quê mình vậy.

Biển cho con những cảm xúc lạ chẳng thành lời. Ở phương trời xa lạ kia, con nhớ dáng mẹ hao gầy đi trên cát, dáng ba buổi sớm mai kéo mẻ lưới. Nhớ xóm biển mình quá…

Từng đợt triều cường cứ ập vào xóm mình, có dáng ai ngoài kia chất từng bao cát ngăn sóng. Những cơn bão cứ nối đuôi nhau đi vào làm ba thao thức cả đêm, ngóng trên hóng dưới. Ngồi nghe tiếng radio thông báo tình hình của bão, niềm vui nào hơn khi nghe tin bão rẽ hướng, bão suy yếu thành áp thấp…

Lặng nhìn con còng biển, thường ngày con chạy chạy, đào đào, bới bới để bắt chúng. Nó nhìn con! Con chỉ ước gì mình có khả năng đặc biệt để nghe được con còng kia nhắn gì.

Biển đang gọi tên con, con chạy ù, luồn qua từng cơn sóng. Con vùng vẫy dưới nước như một đứa trẻ mới tập bơi. Con muốn khóc… khóc thật to. Nước mắt quyện vào nước biển, biển ôm trọn con như người mẹ.

Nắng chiều tắt…
Thành phố kia con có nghe mùi biển?

Hồng Phúc

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.

Truyện ngắn: Gặp lại người tình xưa

Bất ngờ, nàng gặp lại anh. Anh có vẻ mập hơn, tuy vậy nước da trắng xanh và những cử động chậm chạp như người bị phù, lưng khom khom như đang gánh nặng. Không còn nữa vẻ rắn rỏi ngày nào. Gương mặt anh bừng sáng khi nhìn thấy nàng. Nhưng trong khoảnh khắc, ánh mắt trở lại lờ đờ và một cái nhếch mép ngượng nghịu: “Chào em !”.

Truyện ngắn: Nơi dấu yêu

Kéo xoẹt tấm ri-đô chắn cửa, Quyên luýnh quýnh nghiêng đầu ra ngó nắng và cả miền xanh ngằn ngặt phía trước. Xe đang lao xuống dốc. Hết con dốc này là Quyên đã chạm đến gió, đến sương, đến núi. Quẳng những bộn bề ra khỏi lòng mình, nàng quyết định ngược nắng để đến với miền cao. Cái miền nắng dữ kia cho Quyên được gì chứ? Một cánh đồng ruộm vàng lúa chín, thơm thơm? Một khoảng vườn bé tẹo, cằn cỗi để Quyên vun lên một vườn hoa biếc?

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.
Top