
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN
-----------------
ĐỀ TỰ LUYỆN HỌC KÌ II
Môn: Ngữ văn 8
I.PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 điểm):
Đọc bài thơ sau và trả lời các câu hỏi:
CẢM ƠN ĐẤT NƯỚC
(1)Tôi chưa từng đi qua chiến tranh
Chưa thấy hết sự hy sinh của bao người ngã xuống
Thuở quê hương còn gồng gánh nỗi đau.
(2)Tôi lớn lên từ rẫy mía, bờ ao
Thả cánh diều bay
Lội đồng hái bông súng trắng
Mẹ nuôi tôi dãi dầu mưa nắng
Lặn lội thân cò quãng vắng đồng xa.
(3)Tôi lớn lên từ những khúc dân ca
Khoan nhặt tiếng đờn kìm
Ngân nga sáo trúc
Đêm Trung thu say sưa nghe bà kể
Chú Cuội một mình ngồi gốc cây đa.
(4)Thời gian qua
Xin cám ơn đất nước
Bom đạn mấy mươi năm vẫn lúa reo, sóng hát
Còn vọng vang với những câu Kiều
Trong từng ngần ấy những thương yêu
Tiếng mẹ ru hời
Điệu hò thánh thót
Mang hình bóng quê hương tôi lớn thành người
(5)Đất nước của tôi ơi!
Vẫn sáng ngời như vầng trăng vành vạnh.
(“Cảm ơn đất nước”, Huỳnh Thanh Hồng, http://www.thivien.net)
Câu 1. (0,5 điểm): Xác định thành phần biệt lập trong câu thơ: “Đất nước của tôi ơi!”.
Câu 2. (0,5 điểm): Chỉ ra những từ ngữ, hình ảnh miêu tả “hình bóng quê hương” trong đoạn (2), (3)?
Câu 3. (0,5 điểm): Chỉ ra tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong câu thơ sau:
“Tôi lớn lên từ rẫy mía, bờ ao
Thả cánh diều bay
Lội đồng hái bông súng trắng
Mẹ nuôi tôi dãi dầu mưa nắng
Lặn lội thân cò quãng vắng đồng xa”
Câu 4. (0,5 điểm): Vì sao nhà thơ lại khẳng định:
“Đất nước của tôi ơi!
Vẫn sáng ngời như vầng trăng vành vạnh”.
Câu 5. (1,0 điểm): Từ nội dung của bài thơ, em hãy chia sẻ những điều thế hệ trẻ cần phải làm để thể hiện trách nhiệm đối với Đất nước (trình bày bằng một đoạn văn từ 5-7 câu).
II. PHẦN VIẾT (6 điểm)
Viết bài văn phân tích truyện ngắn “Ông tôi” của Đào Quốc Thịnh.
Nhà ông tôi to và đẹp nhất nhì ở thành phố. Ông tôi là tiến sĩ, hiện là giám đốc một nhà máy lớn.
Một buổi sáng mùa đông lạnh buốt, mưa phủ kín từng nóc nhà. Tôi trùm chăn bông ngồi xem ti vi ở nhà ông, chợt có tiếng ngõ cửa. Tôi vội chạy ra mở cửa, trước mắt tôi: Một cậu bé ăn mày.
Chiếc áo mỏng sờn rách, ướt sũng nước mưa, dính chặt vào tấm thân gầy gò của cậu bé. Tay run run, cậu bé chìa chiếc nón rách trước mặt tôi:
- Cho cháu xin bát cơm.
Tôi chăm chú nhìn cậu bé, lưỡng lự rồi nói:
- Nhà không có gì đâu, đi đi!
Cánh cửa vừa được khép lại thì cũng là lúc ông tôi từ nhà dưới đi lên. Ông gọi cậu bé ăn mày vào nhà, cởi quần áo rồi lau khô người cho cậu ta. Ông lấy bộ quần áo cũ, nhưng vẫn còn lành lặn của ông đưa cho cậu bé ăn mày mặc. Chiếc bánh mì, phần ăn sáng của ông cũng được nhường cho cậu bé. Ông nói:
- Cháu ăn đi, và đợi khi nào tạnh mưa hãy đi.
Cậu bé khép nép trong bộ quần áo rộng thùng thình nhìn ông tôi với ánh mắt biết ơn và ngồi ăn một cách ngon lành.
Mưa đã tạnh hẳn, cậu bé chào ông tôi rồi lầm lũi đi tiếp. Như sực nhớ ra, ông vội lấy chiếc áo mưa chạy theo đưa nốt cho cậu bé. Khi bóng cậu bé ăn mày đã khuất hẳn, tôi gắt lên với ông:
- Ông cho nó áo mưa thì mai lấy gì mà đi làm?
- Mai ông sẽ mua cái khác cháu ạ!
Ông cười hiền lành, trả lời.
- Nhưng nhà mình đã phải giàu có gì đâu mà ông cho nó nhiều thế!
Khuôn mặt ông tôi bỗng buồn hẳn xuống, giọng trầm trầm ông nói với tôi:
- Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Cháu còn bé nên chưa biết đấy thôi. Ông mồ côi cả bố lẫn mẹ từ khi còn nhỏ và cũng phải đi xin ăn như cậu bé này….
Ông may mắn hơn vì được hai cụ không có con nhận ông làm con nuôi, cho ăn học tử tế nên bây giờ mới được như thế này đấy cháu ạ! Cái nhà này chính là nhà của hai cụ để lại cho ông đấy!
Tôi nhìn ra cửa, nơi cậu bé ăn mày đứng, tay run run chìa chiếc nón rách xin ăn và tưởng tượng ra cảnh ông tôi ngày bé. Nước mắt tôi bỗng nhiên trào ra….
Chú thích:
Đào Quốc Thịnh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê ở Hưng Yên. Ông nhập ngũ tháng 4/1975, tham gia chiến dịch tổng tiến công năm 1975 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Đào Quốc Thịnh là một nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Trong thời gian 30 năm cầm bút, ông có gần 50 truyện ngắn, trong đó có cả truyện viết cho thiếu nhi.
Truyện ngắn “Ông tôi” sáng tác năm 1996.