banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Vô tâm

19/04/2025 Lượt xem: 2821

Chị là con gái duy nhất trong nhà. Ba chị mất sau một cơn bạo bệnh, khi ấy chị mới 12 tuổi. Chị lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Tháng ngày trôi qua, chị lập gia đình cách nhà mẹ khoảng 5km, rồi trở thành bà mẹ của hai đứa con, kinh tế khá đầy đủ. Chị muốn đưa mẹ về ở cùng với mình nhưng mẹ không đồng ý. Do bận rộn với công việc làm ăn nên Chủ nhật hàng tuần chị mới ghé về thăm mẹ. Hơn 70 tuổi, một mình bà tự lo tất cả, từ đi chợ nấu ăn đến giặt giũ, quét dọn. Mỗi lần về với mẹ, chị thường cau mày, lắc đầu vì thấy trời tối mà mẹ không bật điện; máy giặt có nhưng mẹ lại giặt bằng tay; nhà vệ sinh dơ bẩn; bếp không được cọ rửa, lau chùi... Chị phàn nàn nhưng mẹ chẳng phản ứng lại, bởi bà nặng tai không nghe thấy gì.

Một hôm, vợ chồng chị lái xe đến mời bà đi chơi. Bà từ chối và nói: “Dạo này mẹ nhức mỏi và mệt quá. Con cho mẹ đi khám bệnh xem thế nào”. Nghe vậy, chị chở mẹ đi khám tổng quát. Kết quả, mẹ bị thoát vị đĩa đệm mấy đốt sống lưng và cổ do thiếu canxi trầm trọng; rồi bị giảm nồng độ ôxy lưu thông lên não, bị tiểu đường và nhiều bệnh khác. Khám xong, chị đọc kết quả cho mẹ và nói: “Mẹ bệnh thế này sao không nói với con!”. Mẹ lò dò đi đến chiếc tủ, mở lấy tiền trong bóp ra và trả lời: “Vì trước đây mẹ chưa để dành được tiền. Bây giờ tiết kiệm được ít đồng, mẹ mới dám nói”. Nghe xong, chị ôm mẹ khóc nức nở vì mấy ngày trước chị đã trách mẹ một cách vô lý. Chị trăn trở nghĩ suy, mình là người vô tâm, hay là đứa con bất hiếu (!?)

Kim Phụng

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Em muốn được là chính mình

Tốt nghiệp đại học, cô trở thành nhân viên thư viện, tạm hài lòng với đồng lương đủ chi tiêu một cách dè xẻn. Bởi so với những ngày còng lưng đạp xe hàng chục cây số dạy kèm thời sinh viên, như thế với cô đã là tốt lắm.

Truyện ngắn: Chị tôi

Chị tôi, trong bộ đồ bệnh nhân, bước theo người y tá vào phòng mổ. Nhìn dáng liêu xiêu của chị, tôi thấy chạnh lòng mà không dám khóc. Năm mươi tuổi đời, xinh đẹp và độc thân. Giống như những bông hoa trưng trong mùa nắng, những cơn buồn nhiều hơn cuộc vui đã làm cho nhan sắc chị tàn phai nhanh dần theo năm tháng.

Truyện ngắn ngắn: Chuyến xe ôm miễn phí

Tan học, mình bắt đại một chuyến xe ôm công nghệ. Chú tài xế tầm hơn 50 tuổi, chiếc xe cũ kỹ nhưng cực kỳ sạch sẽ. Suốt quãng đường chú không nói gì, chỉ lẳng lặng chạy. Đến nơi, mình hỏi hết bao nhiêu tiền thì chú xua tay: "Thôi, chuyến này chú mời, không lấy tiền." Mình ngớ người, tưởng chú đùa nên rút tờ 50k ra đưa

Truyện ngắn: Tình đơn phương

Hưởng dặn tôi đi ăn với nó bữa cơm cuối cùng trước khi đi Úc, học bổng du học 2 năm bổ sung cho luận án cao học đề tài gì đó về kinh tế. Thật ra đó chỉ là một chuyến rong chơi không mất tiền. Còn trong sâu thẳm lòng Hưởng, đây có thể là một cách để trốn chạy tình yêu.

Tản văn: Tiếng rao đêm

Thời sinh viên, tôi ở nhờ nhà ngoại đi học. Nhà ngoại gần đường tàu. Những đêm thức khuya, nghe tiếng tàu nghiến trên đường ray xình xịch xình xịch, chợt thấy mông lung những ý nghĩ xa xôi.

Truyện ngắn: Hoa Quỳnh Anh

Tôi có cả ngàn lý do để đi ngang nhà em. Những lý do của tôi chỉ để biện minh cho một điều duy nhất là tôi muốn được nhìn thấy em. Nhà em rất dễ nhận ra trên con đường nhỏ vào xóm nhỏ đó bởi giàn hoa Quỳnh Anh nở ngập tràn hoa.

Truyện ngắn: Số nghèo...

Thầy chủ nhiệm lớp tôi là thầy dạy văn. Thầy đã già, tóc bạc, dáng thầy khòng khòng, đi chúi về phía trước. Ai cũng bảo số thầy vất vả...

Truyện ngắn: Trở về mái nhà xưa

Đoàn tàu khách trườn qua đường đèo vắt ngang lưng núi. Trong toa tàu, khách còn ngon giấc, chỉ có Thuấn ngồi nghe gió gào rít, xô đập ô cửa. Phía vịnh biển, những chấm sáng ngư đăng trông như hạt tấm vung vãi trên dải lụa đen. Vẫn âm thanh xình xịch quen thuộc, nhưng nhịp gõ bánh sắt chậm lại khi đoàn tàu uốn lượn vòng cua. Lòng Thuấn nôn nao khi sắp tới quê nhà.
Top