banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Vô tâm

19/04/2025 Lượt xem: 2850

Chị là con gái duy nhất trong nhà. Ba chị mất sau một cơn bạo bệnh, khi ấy chị mới 12 tuổi. Chị lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Tháng ngày trôi qua, chị lập gia đình cách nhà mẹ khoảng 5km, rồi trở thành bà mẹ của hai đứa con, kinh tế khá đầy đủ. Chị muốn đưa mẹ về ở cùng với mình nhưng mẹ không đồng ý. Do bận rộn với công việc làm ăn nên Chủ nhật hàng tuần chị mới ghé về thăm mẹ. Hơn 70 tuổi, một mình bà tự lo tất cả, từ đi chợ nấu ăn đến giặt giũ, quét dọn. Mỗi lần về với mẹ, chị thường cau mày, lắc đầu vì thấy trời tối mà mẹ không bật điện; máy giặt có nhưng mẹ lại giặt bằng tay; nhà vệ sinh dơ bẩn; bếp không được cọ rửa, lau chùi... Chị phàn nàn nhưng mẹ chẳng phản ứng lại, bởi bà nặng tai không nghe thấy gì.

Một hôm, vợ chồng chị lái xe đến mời bà đi chơi. Bà từ chối và nói: “Dạo này mẹ nhức mỏi và mệt quá. Con cho mẹ đi khám bệnh xem thế nào”. Nghe vậy, chị chở mẹ đi khám tổng quát. Kết quả, mẹ bị thoát vị đĩa đệm mấy đốt sống lưng và cổ do thiếu canxi trầm trọng; rồi bị giảm nồng độ ôxy lưu thông lên não, bị tiểu đường và nhiều bệnh khác. Khám xong, chị đọc kết quả cho mẹ và nói: “Mẹ bệnh thế này sao không nói với con!”. Mẹ lò dò đi đến chiếc tủ, mở lấy tiền trong bóp ra và trả lời: “Vì trước đây mẹ chưa để dành được tiền. Bây giờ tiết kiệm được ít đồng, mẹ mới dám nói”. Nghe xong, chị ôm mẹ khóc nức nở vì mấy ngày trước chị đã trách mẹ một cách vô lý. Chị trăn trở nghĩ suy, mình là người vô tâm, hay là đứa con bất hiếu (!?)

Kim Phụng

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.

Truyện ngắn: Đồng cảm

Không gian trong quán cà phê đêm cuối năm ngày càng yên ắng. Ngoài trời, một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa sổ của quán tung lên. Vài giọt mưa lất phất theo gió bay lọt vào chỗ đôi tình nhân…

Truyện ngắn: Mưa bóng mây

Khách sạn nằm sát bãi biển. Từ tầm cao của tầng ba, mỗi sáng mở cửa sổ đón mặt trời mọc, biển trong ánh hoàng hôn hút hồn chị. Biển như được dát ngàn sao ngọc, đẹp lộng lẫy kiêu sa dưới nắng mai. Nhưng chỉ giây lát thôi, nỗi buồn không định được tên lại chiếm hữu cõi lòng chị.

Truyện ngắn: Tìm lại người xưa

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi chiếc điện thoại của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.
Top