banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Nhầm lẫn

10/04/2025 Lượt xem: 3070

Anh chị lấy nhau đã 15 năm. Tình cảm vợ chồng thời gian đầu thật mặn nồng, rồi theo thời gian, cuộc sống bận rộn với những lo toan khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa. Anh là công chức, lúc nào cũng chú tâm vào công việc. Chị vừa lo chuyện làm ăn, vừa lo gia đình, con cái. Khi không ở gần, có việc gì cần thiết, hai vợ chồng liên lạc với nhau bằng tin nhắn. Trước đây, tin nhắn của hai người viết cho nhau tình cảm lắm. Chẳng hạn, chị hỏi: “Trưa nay anh có về không?”, anh nhắn lại: “Anh có khách nên không về được. Em và các con ăn đi nhé. Chúc mấy mẹ con ngon miệng”. Sau này, vẫn nội dung ấy nhưng câu chữ bị anh lược đi nhiều. Chị hỏi: “Trưa, a về ko?”, anh đáp: “Ko”.

Tình cảm vợ chồng bắt đầu rạn nứt từ khi anh có người tình. Vợ anh tên Ly, còn người tình tên Lý. Có lúc cảm nhận được sự không bình thường qua tình cảm của chồng đối với mình, chị nói: “Anh à, em ghét người nào lăng nhăng lắm đấy!”, anh trả lời ngay: “Bốn mươi bốn tuổi rồi, ai còn mê anh nữa”.

Tuổi tác càng cao thì mắt cũng mờ dần. Mỗi khi nhắn tin hoặc đọc tin nhắn, anh phải nheo mắt lại mới nhìn thấy. Bữa ấy, anh nhắn tin cho người tình: “Em có rảnh không. Chiều nay anh xin nghỉ, mình đi chơi nhé”. Tin nhắn gửi đi hơn 30 phút mà không thấy trả lời, anh bèn xóa ngay, sợ lỡ quên, vợ phát hiện. Anh không biết rằng ông xã của Lý đang ở bên cạnh cô. Hơn 1 tiếng sau, anh nhắn một tin khác cho Lý, nhưng không ngờ địa chỉ người nhận lại là Ly: “Em giận anh à? Nhớ em nhiều lắm!”. Đọc tin nhắn, vợ anh lúc đầu không hiểu. Mấy phút sau, mặt chị đỏ bừng lên vì tức giận. Nhưng chị đã bình tĩnh nhắn lại: “Dạ không”. Anh chẳng biết mình nhầm nên vẫn nhắn tiếp: “Chiều nay mình đi chơi ở đâu?”. Đợi một lúc, thấy có âm báo tin nhắn trả lời, anh mở ra đọc thì thấy hai chữ: “Về ngay!”. Lúc ấy xem lại địa chỉ người gửi tin nhắn, biết bị nhầm, anh run cả người.

Trưa, hết giờ làm việc, trên đường về nhà, anh tìm mọi cách để đối phó với tình huống vừa xảy ra, nhưng chẳng có sự thanh minh nào là hợp lý. Mở cửa bước vào nhà, anh nghĩ mình sẽ bị vợ to tiếng phản ứng lại, nhưng chị không nói lời nào. Nhìn hai đứa con đang cùng vợ ngồi bên mâm cơm đợi mình, anh thấy thật có lỗi. Kể từ đó, tên Lý bị xóa khỏi danh bạ điện thoại của anh.

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Tết quê hương, trở về với cội nguồn dân tộc

Tết Nguyên đán với mỗi người dân Việt Nam luôn là dịp để sum họp, đoàn tụ cùng người thân, gia đình, cùng nhìn lại một năm đã qua để hướng tới một năm mới “vạn sự như ý”, tốt đẹp hơn, sung túc hơn, hạnh phúc hơn.

Đất nước vào xuân

Một năm có bốn mùa. Như một quy luật của thiên nhiên, của đất trời, đông qua là xuân tới. Mùa xuân là khởi đầu của một năm và cũng là mùa mang đến những hy vọng, những nguồn sức sống mới căng tràn. Đất nước đang vào xuân.

Tạp văn: Tản mạn ngày xuân

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó...thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời”! Câu hát vang lên như lời reo vui, nhắc nhở những ai đang còn mải miết với miếng cơm, manh áo biết Tết sắp về, Tết đã đến, mùa xuân đã về… trong dòng chảy bất tận của thời gian.

Chợ Tết cuối năm

Ngày cuối cùng của năm, những ngả đường dẫn đến các chợ tấp nập người và xe cộ. Phiên chợ ngày 30 Tết không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là cái “cớ” để mỗi người dân tận hưởng không khí Tết nhất đang cận kề. Và ở đó, dòng người cứ trôi đi trong rộn rã sắc màu của mùa Xuân.

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…
Top