banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Nhầm lẫn

10/04/2025 Lượt xem: 3205

Anh chị lấy nhau đã 15 năm. Tình cảm vợ chồng thời gian đầu thật mặn nồng, rồi theo thời gian, cuộc sống bận rộn với những lo toan khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa. Anh là công chức, lúc nào cũng chú tâm vào công việc. Chị vừa lo chuyện làm ăn, vừa lo gia đình, con cái. Khi không ở gần, có việc gì cần thiết, hai vợ chồng liên lạc với nhau bằng tin nhắn. Trước đây, tin nhắn của hai người viết cho nhau tình cảm lắm. Chẳng hạn, chị hỏi: “Trưa nay anh có về không?”, anh nhắn lại: “Anh có khách nên không về được. Em và các con ăn đi nhé. Chúc mấy mẹ con ngon miệng”. Sau này, vẫn nội dung ấy nhưng câu chữ bị anh lược đi nhiều. Chị hỏi: “Trưa, a về ko?”, anh đáp: “Ko”.

Tình cảm vợ chồng bắt đầu rạn nứt từ khi anh có người tình. Vợ anh tên Ly, còn người tình tên Lý. Có lúc cảm nhận được sự không bình thường qua tình cảm của chồng đối với mình, chị nói: “Anh à, em ghét người nào lăng nhăng lắm đấy!”, anh trả lời ngay: “Bốn mươi bốn tuổi rồi, ai còn mê anh nữa”.

Tuổi tác càng cao thì mắt cũng mờ dần. Mỗi khi nhắn tin hoặc đọc tin nhắn, anh phải nheo mắt lại mới nhìn thấy. Bữa ấy, anh nhắn tin cho người tình: “Em có rảnh không. Chiều nay anh xin nghỉ, mình đi chơi nhé”. Tin nhắn gửi đi hơn 30 phút mà không thấy trả lời, anh bèn xóa ngay, sợ lỡ quên, vợ phát hiện. Anh không biết rằng ông xã của Lý đang ở bên cạnh cô. Hơn 1 tiếng sau, anh nhắn một tin khác cho Lý, nhưng không ngờ địa chỉ người nhận lại là Ly: “Em giận anh à? Nhớ em nhiều lắm!”. Đọc tin nhắn, vợ anh lúc đầu không hiểu. Mấy phút sau, mặt chị đỏ bừng lên vì tức giận. Nhưng chị đã bình tĩnh nhắn lại: “Dạ không”. Anh chẳng biết mình nhầm nên vẫn nhắn tiếp: “Chiều nay mình đi chơi ở đâu?”. Đợi một lúc, thấy có âm báo tin nhắn trả lời, anh mở ra đọc thì thấy hai chữ: “Về ngay!”. Lúc ấy xem lại địa chỉ người gửi tin nhắn, biết bị nhầm, anh run cả người.

Trưa, hết giờ làm việc, trên đường về nhà, anh tìm mọi cách để đối phó với tình huống vừa xảy ra, nhưng chẳng có sự thanh minh nào là hợp lý. Mở cửa bước vào nhà, anh nghĩ mình sẽ bị vợ to tiếng phản ứng lại, nhưng chị không nói lời nào. Nhìn hai đứa con đang cùng vợ ngồi bên mâm cơm đợi mình, anh thấy thật có lỗi. Kể từ đó, tên Lý bị xóa khỏi danh bạ điện thoại của anh.

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Cam chịu

Tình yêu khiến người ta cần có nhau và chính điều đó khiến cho nụ cười luôn rạng ngời trên mặt người chứ không phải là những giọt nước mắt. Lại càng không phải là bóng tối đến nỗi không nhìn thấy được ánh trăng chiếu vọng vào nhà, phải không Hường? Riêng tôi, tôi vẫn tin rằng Minh sẽ đi tìm Hường, khi đó Minh phải là con người hoàn toàn khác.

Truyện ngắn: Câu chuyện lính đảo

Những câu chuyện mộc mạc, giản đơn, xù xì như những rừng san hô dưới biển ấy, nhưng với mỗi chiến sĩ đã từng sống ngoài đảo, nó lại có sức sống mãnh liệt vô cùng. Lung linh, tỏa sáng trong trái tim mỗi người lính như mới hôm nào.

Truyện ngắn: Rau muống biển

Nơi tôi ở là một làng chài ven biển. Tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng...

Truyện ngắn: Bức tranh thứ hai

Ba mươi tám tuổi, Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ.

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.
Top