banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Lãng quên

12/04/2025 Lượt xem: 2840

Trưa nay, chị không về nhà mà ở lại cơ quan. Trệu trạo nhai ổ bánh mì cho qua bữa, chị nghĩ hôm nay coi như mình đi làm sớm một chút để giải quyết đống công việc cuối năm bề bộn. Thế nhưng, đầu óc chị như để tận đẩu đâu, chẳng thể tập trung được.

Sáng nay, hai mẹ con cãi nhau. Nguyên do chỉ vì chị nói mẹ đi khám bác sĩ nhưng bà khăng khăng không chịu, bảo có bệnh tật gì đâu mà khám... Nếu chỉ vì những quan điểm chẳng giống nhau của hai mẹ con như mọi lần trước thì chị đâu căng thẳng làm gì. Chị sợ căn bệnh ung thư dạ dày ấy. Ngày xưa là bà ngoại, nay đến cậu... Nếu không đưa mẹ đến bác sĩ, không làm cho rõ điều ấy thì nỗi lo lắng sẽ mãi đeo bám chị. Nhưng chị cũng không thể ngờ mình đã đập vỡ cái ly như thể trào tuôn hết tất cả những gì dồn nén, ẩn ức bao lâu nay trước cái nhìn sững sờ của mẹ...

Chẳng biết làm gì, chị vào facebook, một thói quen chị đã lãng quên từ lâu. Chị lướt thật nhanh. Một mớ hỗn độn của thông tin và hình ảnh: lời của ai đó than vắn thở dài về chồng con, có cả những đường link share những bài báo, clip về những vụ việc đau lòng trong xã hội... Chị thấy đầu mình thêm nặng trĩu.

Giữa những mảng màu nhập nhoạng  ấy, chị bỗng bắt gặp dòng chữ “Về ôm mẹ” cùng hình ảnh một con sông quê ở đâu đó. Là câu status của một anh bạn xa quê, chắc lâu ngày mới có dịp về thăm quê nên cảm xúc lắng đọng. Chị hình dung ra cảnh anh bạn về đến trước ngõ, được mẹ ra đón với cái ôm thật chặt. Cái ôm nói hết nỗi lòng chất chứa của đứa con xa quê và nỗi ngóng trông của người mẹ già nơi miền quê nghèo. Rồi chị bỗng nhớ tới hình ảnh mẹ mình ngày trước cũng như thế mỗi bận chị đi học đại học về nhà thăm mẹ, nhớ cái dáng lầm lũi đến là thương của mẹ đợi chị mỗi bữa cơm. Nhà chỉ có hai mẹ con, bên mâm cơm một mình cứ thấy trống vắng làm sao, mẹ bảo vậy.

Vậy mà trưa nay chị không về nhà...

Chị cứ đọc lại câu status ngắn ngủi ấy mà bỗng dưng muốn khóc. Bởi chị kịp nhận ra có bao giờ chị nghĩ tới việc ôm mẹ một lần khi chạm cánh cổng nhà mình...

Kim Phụng

 

Tags:

Bài viết khác

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…

Tết quê ngày ấy

Một mùa xuân mới lại về, ngoài trời lây phây mưa bụi. Lòng tôi lại nao nao nhớ đến Tết quê. Tết quê của thời bao cấp cách đây gần năm chục năm về trước, với cái Tết của thời bao cấp.

Tết quê hương, trở về với cội nguồn dân tộc

Tết Nguyên đán với mỗi người dân Việt Nam luôn là dịp để sum họp, đoàn tụ cùng người thân, gia đình, cùng nhìn lại một năm đã qua để hướng tới một năm mới “vạn sự như ý”, tốt đẹp hơn, sung túc hơn, hạnh phúc hơn.

Đất nước vào xuân

Một năm có bốn mùa. Như một quy luật của thiên nhiên, của đất trời, đông qua là xuân tới. Mùa xuân là khởi đầu của một năm và cũng là mùa mang đến những hy vọng, những nguồn sức sống mới căng tràn. Đất nước đang vào xuân.

Tạp văn: Tản mạn ngày xuân

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó...thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời”! Câu hát vang lên như lời reo vui, nhắc nhở những ai đang còn mải miết với miếng cơm, manh áo biết Tết sắp về, Tết đã đến, mùa xuân đã về… trong dòng chảy bất tận của thời gian.

Chợ Tết cuối năm

Ngày cuối cùng của năm, những ngả đường dẫn đến các chợ tấp nập người và xe cộ. Phiên chợ ngày 30 Tết không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là cái “cớ” để mỗi người dân tận hưởng không khí Tết nhất đang cận kề. Và ở đó, dòng người cứ trôi đi trong rộn rã sắc màu của mùa Xuân.
Top