banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Hãy tha thứ cho em

23/07/2024 Lượt xem: 2533

Côn và Na thân nhau từ bé. Hai đứa đi học cùng nhau, đi chăn trâu, mót lúa cũng rủ nhau đi cùng. Na vốn còi cọc nên hay bị bọn trẻ bắt nạt, Côn luôn đứng ra bênh vực. Suốt thời cắp sách, Na và Côn thường mơ ước đổi đời bằng con đường vào đại học để thoát khỏi cuộc sống nghèo khó của cha mẹ.

Uớc mơ đó đã thành hiện thực. Hai đứa trở thành sinh viên. Với vài trăm ngàn đồng trợ cấp từ những gánh lúa nặng trĩu vai mẹ, thiếu trước hụt sau nên cả hai phải kiếm việc làm thêm. Dáng người to khỏe, Côn xin được công việc bảo vệ cho một công ty, lương không cao nhưng bù lại Côn có một căn phòng nhỏ, khỏi thuê nhà. Nhờ vậy, Côn có thể “chi viện” cho Na những tháng đầu, khi cô còn “thất nghiệp”. Những ngày chủ nhật rảnh rỗi, Na hay đến căn phòng nhỏ của Côn chơi, ăn cơm Côn nấu, cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm cũ và phác thảo về tương lai.

Số tiền trợ cấp mẹ gửi cho Na mỗi tháng một co lại. Trong bức thư của đứa em gái mà Na mới nhận được chỉ có vài dòng nhưng nặng trĩu: “Mẹ nói, có lẽ không thể gửi tiền cho chị được nữa. Nếu chị muốn học tiếp thì phải tự lo. Nếu không, chị về quê làm ruộng với mẹ, vài năm nữa lấy chồng!”.

Côn động viên, an ủi, tăng thêm “chi viện” cho Na, còn mình đánh vật với mì tôm trừ bữa. Nhưng vật giá leo thang khủng khiếp. Cuối cùng, Na đành nhận công việc mà trước đó cô dứt khoát từ chối: Nhân viên một quán karaoke với lương cứng là 800.000 đồng/tháng, còn lại do khách hàng “bo”, tùy vào cách “chăm sóc khách hàng” của từng nhân viên. Thời gian làm việc của Na từ 5 giờ chiều đến 10 giờ đêm. Riêng Thứ bảy, Chủ nhật đến 11 giờ.

Theo nhận xét của bà chủ, Na tuy nhỏ con nhưng có khuôn mặt xinh xắn. Bà chủ ứng tiền để cô tút lại mình, sẽ trừ vào lương. Lần đầu tiên xỏ chân vào đôi giày cao gót 10 phân, cô đi dẹo dọ, mấy lần loạng choạng suýt ngã. Cái áo hai dây và cái váy ngắn cũn khiến cô không thể tự nhiên, hai tay luôn đưa lên che khoảng ngực trần. Bà chủ cười: “Mới đi làm đứa nào chả thế! Chỉ vài bữa là quen! Với lại, không làm vậy làm sao hút khách?”.

Bà chủ nói không sai. Chỉ sau hai tuần “đi làm”, Na quen dần với những ánh mắt nhìn chằm chằm vào ngực, không còn khó chịu khi những bàn tay nhơm nhớp mồ hôi vuốt tóc, sờ lưng... Mắt cô sáng rực khi cũng những bàn tay ấy chậm chạp đút những tờ 20.000, 50.000, thậm chí 100.000 cho vào áo lót của cô.

Na nhanh chóng từ giã những chiếc quần âu, áo sơ mi nhàu nhèo, bạc phếch mang từ quê lên. Đi làm, đến giảng đường, cô khoác vào người quần jeans, áo pull... và đôi khi là bộ váy nhí nhảnh tuổi teen. Ba tháng sau, cô nhanh chóng tẩy sạch mọi dấu tích của ruộng đồng, kể cả vết bùn thâm đen trên từng kẽ móng chân bằng các loại xà phòng thơm, sữa tắm, nước hoa...

Thời gian đầu, thấy Na thay đổi nhanh như thế, Côn buồn lắm, nói Na hãy quay lại khi chưa quá muộn. Na là cô gái quê, công việc này không hợp. Từ từ, Côn sẽ kiếm cho việc khác. Na nói Côn đừng lo, đó chỉ là bề ngoài. Na vẫn là Na, và tình yêu cô dành cho anh không thay đổi. Nhưng hóa ra không phải vậy. Na đã thay đổi. Dạo sau này, gặp anh, cô không còn thấy vui như trước. Cô không muốn nhắc lại kỷ niệm và quá khứ. Cô uể oải nhai những món ăn anh nấu, những món ăn quê mà trước đây cô chỉ mong mau đến ngày Chủ nhật để được thưởng thức.

Rồi Na gặp Cát (tên gọi tắt của Cater), người Pháp gốc Việt, đang làm giám đốc điều hành một công ty mỹ phẩm có chi nhánh ở Việt Nam. Không chỉ đẹp trai, Cát còn rất tế nhị và lịch sự trong cách cư xử. Tiền “bo” của Cát không bao giờ ít hơn 100.000 đồng. Đôi khi, hào hứng, Cat đặt vào tay cô tờ 100 đô la mới cứng. Thỉnh thoảng, Cát bao cô cả buổi tối, đưa cô đi chơi, đến vũ trường, vào các quán ăn sang trọng... Cô bước chân vào một thế giới mới. Ở đó có những món ăn ngon, tiền bạc xài thoải mái, đi du lịch Vũng Tàu, Đà Lạt cuối tuần, gặp gỡ những người thượng lưu trong xã hội. Đặc biệt, nhờ Cát mà tiếng Anh của cô tiến bộ rõ rệt. Cát muốn cô nghỉ việc ở quán karaoke để tập trung học nhưng cô không muốn mang tiếng “đào mỏ” Việt kiều. Có lần, cô hỏi Cát, tại sao chọn cô trong khi xung quanh có rất nhiều cô gái xinh đẹp. Cát mỉm cười: “Vì em là cô gái rất Việt Nam!”. Cát còn nói, chờ Na ra trường sẽ làm đám cưới. Na tin Cát nói thật để thỉnh thoảng đến nhà riêng, qua đêm với Cát, như một cách trả ơn, như một người vợ sắp cưới...

Đã lâu Na không đến nhà Côn. Cô thoái thác các cuộc hẹn hay điện thọai với lý do “Em đang bận!”. Nhiều lần Côn đến tìm Na nhưng Na đang đi chơi với Cát, hoặc đang có khách.

Một buổi tối, Côn đến quán, mua vé như mọi người khác và đề nghị tiếp viên phục vụ là Na. Sau phút bất ngờ, Na vui vẻ chào anh, vồn vã, thân mật, hệt như với những người khách khác. Song, Côn ngồi đối diện với Na, nhìn thẳng vào cô với ánh mắt đau đáu: “Em đã thay đổi rồi phải không?”. Na không thể lừa dối anh. Cô nói, cô rất xin lỗi. Cô đã gặp được một người có thể cho mình không chỉ tình yêu mà còn rất nhiều thứ khác. Câu cuối cùng mà cô nói là:“ Hãy tha thứ cho em!”. Côn lặng lẽ gật đầu, lặng lẽ bước ra cửa...

Đùng một cái, Cát gọi điện cho Na, báo tin phải về nước cưới vợ gấp, như một cách cứu giúp ba mẹ trước nguy cơ phá sản do suy thoái kinh tế. Cát xin lỗi vì đã không lường trước được sự việc...

Quán karaoke đóng cửa sau khi bị bắt quả tang vi phạm quy định văn hóa. Bỗng chốc, Na trở thành tay trắng. Cô rơi vào khoảng trống vô vọng, cần biết bao một bờ vai rộng ấm áp để chia sẻ. Cô chợt nhớ Côn.

Nhiều lần Na đã đến, đứng rất lâu trước tòa nhà của công ty Côn nhưng không dám bước vào. Liệu Côn có tha thứ cho cô?

Từ quán cà phê bên cạnh, giọng một ca sĩ đang thì thầm: “Trong câu thơ của em anh không có mặt. Câu thơ hát về một thời yêu thương. Anh đâu buồn mà chỉ tiếc. Em chưa đi hết những ngày đắm say…”.

 Nước mắt Na từ đâu cứ rơi xuống, nóng bỏng...

Thu Hương

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top