banner 728x90

Bàn về “Chút thơ tình của người lính biển”

09/03/2025 Lượt xem: 3017

Tuy đã trở thành quen thuộc như tiếng thì thầm của biển nhưng Chút thơ tình của người lính biển (nhạc Hoàng Hiệp, thơ Trần Đăng Khoa) vẫn có điều để nói. Vì không dễ gì có một tác phẩm âm nhạc đặc biệt như thế, nhất là khi biển Việt Nam đang được cả dân tộc hết lòng gìn giữ và bảo vệ.

Nhà thơ “thần đồng” Trần Đăng Khoa sáng tác bài thơ này vào năm 1981, khi anh đang là lính hải quân. Bài thơ nói về sự chia tay giữa người lính hải quân với người yêu trên bến cảng. Với tâm thế của người lính có tâm hồn thi sĩ như Trần Đăng Khoa thì khoảnh khắc con tàu hú còi rời bến ra khơi sẽ rất xao động và chỉ cần thấy hình ảnh người lính được người yêu tiễn thôi cũng quá đủ để làm nên bài thơ. Nhưng khác với một bài thơ tình ướt át, Trần Đăng Khoa đã làm nên một áng thơ vừa dịu dàng vừa bi hùng. Thể thơ tự do, được diễn tả theo đúng trình tự từ lúc chia tay ở bến cảng cho tới lúc người lính làm nhiệm vụ ở đảo xa, đan xen những suy tư vừa cá nhân vừa thời đại. Ngay khổ thơ đầu tiên đã rất hiện thực nhưng đầy lãng mạn: Anh ra khơi/Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng/Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng/Biển một bên và em một bên.

Câu Biển một bên và em một bên xuyên suốt cả bài thơ và là tâm tưởng của người lính - tác giả. Giữa bài có 2 câu thơ mà cho đến tận hôm nay vẫn làm sửng sốt người đọc vì sự táo bạo, dữ dội của nó: Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên/Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng. Có một câu thơ nữa cũng rất hay: Vòm trời kia có thể sẽ không em/Không biển nữa/Chỉ còn anh với cỏ/Cho dù thế thì anh vẫn nhớ/Biển một bên và em một bên… Câu chỉ còn anh với cỏ có nhiều nghĩa, đơn giản chỉ là sự cô đơn của người lính, cũng có thể người lính hy sinh nằm dưới cỏ, hoặc sự mỏng manh như ngọn cỏ bé nhỏ. Câu thơ thật hay, hơi buồn và có thể xen lẫn dỗi hờn của chàng lính trẻ khi nhớ người yêu, nhưng kết lại với người lính đó là vẫn yêu em - người con gái mình chia tay trên bến cảng hôm nào.

Chính những năm tháng được mặc áo lính biển thực sự đã bồi đắp chất liệu cho Trần Đăng Khoa. Nhà thơ đã trả được ân tình cho những người lính qua những bài thơ đậm chất biển - đảo ở Trường Sa như: Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn, Chút thơ tình người lính biển. Giới văn nghệ đã ví Trường Sơn có Phạm Tiến Duật, Trường Sa có Trần Đăng Khoa. Bài thơ Chút thơ tình người lính biển được chọn trong tập thơ Bên cửa sổ máy bay ấn hành năm 1985.

Bài thơ đã hay, nhưng càng diệu kỳ hơn khi được âm nhạc nâng cánh và không ai khác chính là nhạc sĩ Hoàng Hiệp - người mệnh danh là ông hoàng phổ thơ Việt Nam. Với Hoàng Hiệp giai đoạn thập niên 80, ông trở lại phong cách lãng mạn thuở đầu của mình, người ta thấy không còn những bài hát hùng tráng như trước mà đều dịu nhẹ đúng chất tâm hồn thời bình: Mùa chim én bay (thơ Diệp Minh Tuyền), Em vẫn đợi anh về (thơ Lê Giang), Nhớ về Hà Nội, Trở về dòng sông tuổi thơ, Về đất mũi. Với Chút thơ tình người lính biển, Hoàng Hiệp chắt lọc để lời ca hòa nhịp với giai điệu lãng mạn của bản tự sự đầy chất lính biển. Cùng với Hoàng Hiệp, bài thơ này có tới 4 nhạc sĩ khác cũng phổ nhạc nhưng bản của Hoàng Hiệp là hay nhất, tồn tại tới hôm nay. Và mỗi khi ra bến cảng chia tay những con tàu chở những người lính, trong trái tim mọi người đều vang lên “biển một bên và em một bên”.

Đào Phước (Trường THPT Dân tộc Nội trú)

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Chợ bến sông quê

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.

Tản văn: Mong ước mùa xuân

Mùa xuân đã về, ai cũng cầu mưa thuận gió hòa, ai cũng mong cây xanh lộc biếc! Mùa xuân gắn với quê hương, xứ sở…nhất là trong những ngày Tết Việt đầu năm!

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…
Top