banner 728x90

Truyện ngắn: Chuyện bao đồng

14/05/2025 Lượt xem: 2799

Góc phố có con hẻm nhỏ. Bên trong hẻm, cạnh nhà tôi có một gia đình mới đến thuê ở. Họ gồm bốn người, hai vợ chồng, một cụ già và một bé gái. Cứ sáng sớm, hai vợ chồng mặc đồ nhem nhuốc đi làm phụ hồ, cụ già và bé gái ở nhà. Có mấy lần, vợ chồng anh phụ hồ ra ngõ gặp chúng tôi đều chào hỏi lịch sự. Một lần tôi hỏi: “Anh ở đâu đến?”, anh nói: “Tôi ở tỉnh X. Ở quê, nhà không có đất vườn nên tôi đi theo các công trình xây dựng làm phụ hồ, nay đây mai đó...”. Tôi thấy bề ngoài anh vui vẻ, không có gì buồn phiền về cuộc sống của mình. Song tôi nghĩ, cuộc sống ở nhà thuê, hai người làm phụ hồ nuôi hai người, chắc là khó khăn nên thấy thương gia đình họ!

Các con tôi đều đi học xa, nhà vắng người nên vợ chồng tôi rất thích trẻ con. Thỉnh thoảng, vợ chồng tôi hay qua nhà anh phụ hồ, cho bé gái quà bánh. Bé gái khoảng bảy tuổi, rất dễ thương. Ngày nào bé cũng qua nhà ở với vợ chồng tôi từ sáng đến chiều. Nhiều hôm, cụ già cũng qua chơi, ăn uống và ngủ nghỉ ở nhà tôi. Lâu ngày, vợ chồng tôi thương cụ già và bé gái như người thân.

Mấy lần con cái đi học xa về, thấy nhà chật chội, vợ chồng tôi lại lo cho cụ già và bé gái. Mấy con tôi không vui, nói: “Ba má thật là bao đồng, khi không lại lo cho người ta!”. Ừ, các con trách cũng phải. Cuộc sống của vợ chồng tôi cũng không dư dả gì, cũng chật vật nuôi con học đại học. Bây giờ, phải chăm thêm em bé, đôi khi cũng mệt, cuộc sống gia đình bị xáo trộn. Nhưng, chẳng lẽ không cho họ qua nhà? Ngẫm ra, vợ chồng anh thợ hồ hoàn cảnh khó khăn. Bây giờ không giúp thì thấy tội họ quá, nhưng giúp thì trong lòng lại nặng trĩu chuyện áo cơm...

 

Bỗng một ngày, vợ chồng anh phụ hồ qua nhà. Anh bảo, gia đình anh phải về quê vì công trình nơi anh làm phụ hồ đã hoàn thành. Thêm nữa, anh phải về cho cháu đi học, vì cuộc sống nay đây mai đó làm cháu trễ học hai năm rồi. Anh cảm ơn vợ chồng tôi giúp đỡ một năm qua, hứa nếu có dịp lên thành phố sẽ ghé thăm. Nói rồi, vợ chồng anh thu dọn quần áo của em bé. Lúc tiễn gia đình anh ra cửa, em bé ngây thơ nói: “Con về, chiều con lại qua ngủ nhé!”. Vợ tôi nghe bé nói xong liền chạy vào phòng, òa khóc...

Căn nhà trở nên tĩnh lặng, bình yên như những tháng năm về trước. Song, vợ chồng tôi lại cảm thấy buồn và trống vắng. Cứ nghĩ đến cảnh vợ chồng anh phụ hồ về quê, vừa phải vất vả lo toan chỗ ăn, chỗ ở, vừa phải chạy tiền cho con nhập học, trong lòng chúng tôi cứ xốn xang. Một nỗi buồn vu vơ...

Võ Hồng Phúc

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.

Truyện ngắn: Về miền dĩ vãng

Có tiếng gọi văng vẳng bên tai khiến ông choàng thức, nheo mắt nhìn ra bên ngoài. Nơi khung cửa, nắng chiều đang le lói chiếu sáng qua tấm màn che màu vàng nhạt hắt ánh sáng vào chỗ ông nằm. Ông ngồi dậy tựa tay vào thành giường rồi lê bước đến cửa đẩy nhẹ quai nắm để cảm nhận luồng gió mát, nhìn phía ban công dưới ấy là lòng đường có những sợi dây điện giăng ngang chằng chịt.

Câu chuyện gia đình: Đứng núi này trông núi khác

Thời gian qua đi, cuộc sống ngày càng thay đổi tốt đẹp hơn lên. Chồng Phượng đã làm được những gì anh mong muốn. Phượng vẫn ngày hai buổi với công việc của nhân viên văn phòng, cộng thêm những bận bịu gia đình với số thành viên tăng thêm. Phượng không mong gì hơn cuộc sống vật chất tuy không thoải mái lắm nhưng tinh thần thanh thản, bình yên.

Truyện ngắn: Em muốn được là chính mình

Tốt nghiệp đại học, cô trở thành nhân viên thư viện, tạm hài lòng với đồng lương đủ chi tiêu một cách dè xẻn. Bởi so với những ngày còng lưng đạp xe hàng chục cây số dạy kèm thời sinh viên, như thế với cô đã là tốt lắm.

Truyện ngắn: Chị tôi

Chị tôi, trong bộ đồ bệnh nhân, bước theo người y tá vào phòng mổ. Nhìn dáng liêu xiêu của chị, tôi thấy chạnh lòng mà không dám khóc. Năm mươi tuổi đời, xinh đẹp và độc thân. Giống như những bông hoa trưng trong mùa nắng, những cơn buồn nhiều hơn cuộc vui đã làm cho nhan sắc chị tàn phai nhanh dần theo năm tháng.

Truyện ngắn ngắn: Chuyến xe ôm miễn phí

Tan học, mình bắt đại một chuyến xe ôm công nghệ. Chú tài xế tầm hơn 50 tuổi, chiếc xe cũ kỹ nhưng cực kỳ sạch sẽ. Suốt quãng đường chú không nói gì, chỉ lẳng lặng chạy. Đến nơi, mình hỏi hết bao nhiêu tiền thì chú xua tay: "Thôi, chuyến này chú mời, không lấy tiền." Mình ngớ người, tưởng chú đùa nên rút tờ 50k ra đưa

Truyện ngắn: Tình đơn phương

Hưởng dặn tôi đi ăn với nó bữa cơm cuối cùng trước khi đi Úc, học bổng du học 2 năm bổ sung cho luận án cao học đề tài gì đó về kinh tế. Thật ra đó chỉ là một chuyến rong chơi không mất tiền. Còn trong sâu thẳm lòng Hưởng, đây có thể là một cách để trốn chạy tình yêu.
Top