banner 728x90

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

23/02/2025 Lượt xem: 2953

Sân nhà không lớn lắm nhưng cũng đủ để trồng ít cây xanh có thể làm dịu bớt những cơn nắng nóng vào mùa hè. Một ngày, chợt nhận ra nhà mình toàn là lá xanh, anh mang về mấy chậu hồng tỉ muội và hoa mười giờ. Những cánh hoa tỉ muội nhỏ xíu màu hồng cam và đám hoa mười giờ đủ màu sắc làm cho chị chú ý việc tưới cây mỗi buổi sáng hơn.

Mảnh sân trước nhà đầy nắng. Nắng rực rỡ trong những hạt nước đọng lại trên từng cánh hoa, nắng in xuống mặt sân những cái bóng đủ hình thể của những chiếc lá làm cho nắng thêm lung linh. Trên mảnh sân ấy, bầy chim sẻ ngày nào cũng về để nhặt những hạt cơm mà chị đổ ra vào buổi sáng. Lúc ấy, chị nép sau tấm màn cửa sổ nhìn những đôi chân chim nhảy nhót và cười một mình khi chúng tranh nhau ríu rít. Nếu lỡ vô tình gây ra một tiếng động dù rất nhỏ cũng làm cho bầy chim vội vàng bay đi, chị lại tiếc và tự trách mình. Hôm nào không có cơm thừa, cái sân vắng hẳn tiếng ríu rít gọi nhau của bầy chim sẻ, chị như thấy thiếu thiếu một điều gì và bữa cơm hôm sau nhất định phải để dành cơm cho bầy chim nhỏ.  

Những con chim se sẻ nhỏ xíu ấy rất tinh, chỉ cần thoáng thấy mấy hạt cơm trắng là chúng đã chuyền nhau những tiếng kêu ríu rít và cả bầy sà xuống, tranh nhau, chỉ một thoáng chúng bay đi thì cả mặt sân trở lại sạch sẽ. Thi thoảng có vài con đến trễ, chúng lẻ loi nhảy qua nhảy lại trên đôi chân nhỏ xíu, nhìn ngơ ngác một chút rồi bay lên đậu trên những cành mai. Thấy thoáng bóng chủ nhà là chúng vụt bay cao nhưng chị vừa quay vào chúng lại đậu xuống, nhanh chóng mổ lia lịa những hạt gạo mà chị vừa rải thêm.

Đôi khi chị tự hỏi vì sao những con chim sẻ không đứng yên khi ăn mà đôi chân nhỏ cứ phải nhảy liên tục. Hỏi rồi tự trả lời, chắc là do mặt sân nóng rẫy cái nóng của mặt trời.

Rồi chị hình thành một thói quen, mỗi buổi sáng sau khi quét sân phải rửa sân thật sạch, buổi trưa thì chờ đợi tiếng chim tranh mồi nhau tíu tít mà thấy sao cuộc đời  nhẹ nhàng đến thế. Như khi nhìn lên thấy bầu trời có khi xanh thẳm, lại trong vắt không một gợn mây, bỗng nhận ra thiên nhiên thật là kỳ diệu. Chẳng cần tìm đâu xa, quanh mình trời đất cây cỏ sao mà đẹp lạ lùng. Mảnh trời trên sân nhà mình xanh lồng lộng, sâu thăm thẳm ôm vào đó tất cả cái thinh lặng của những buổi trưa, và trong cái nắng vàng, dưới bầu trời xanh đó, buổi trưa bỗng trở nên sâu lắng làm cho người ta như nhìn suốt cả tâm khảm mình. Bỗng thấy mọi sự trở nên nhẹ nhàng. Mọi chuyện của ngày hôm qua không nhớ đến, cũng chẳng suy nghĩ tính toán gì cho ngày hôm sau.

Bên ngoài cánh cổng là bận bịu áo cơm, phía trong sân nhà chị cho phép mình những phút giây thư giãn. Chẳng cần đi tìm đâu xa, cứ khoảng sân đó với dăm ba cánh hoa màu sắc nhẹ nhàng nhưng đã đủ để rủ rê vài cánh bướm đi lạc, là thấy nhà mình tràn đầy sức sống. Chỉ cần ngước nhìn lên sẽ gặp ngay bầu trời xanh lồng lộng, thoảng mấy làn mây mỏng nương theo gió bay ngang nhẹ nhàng, chợt thấy bình an đến lạ.

Chỉ vậy thôi mà khi phải vắng nhà đôi ngày là thấy nhớ, nhớ mặt sân lung linh bóng lá dưới nắng vàng, nhớ tiếng ríu rít của bầy chim sẻ, nhớ cả mùi hương nồng nàn của cây nguyệt quế ở góc sân, và thiết tha nhớ cả mảnh trăng non sáng rực rỡ trên ngọn dừa trước nhà. Rồi chợt thấy sao mình có quá nhiều thứ để nhớ mà cảm thấy hạnh phúc dạt dào, mới hiểu sao ai đi đâu đó cũng nhớ nhà và mừng đến ngộp thở vì mình cũng có nơi để nhớ.

Hạnh phúc có khi chỉ đơn giản vậy thôi mà có khi ta không nhận ra.

Nguyễn Kim Phụng

 

 

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.

Truyện ngắn: Đồng cảm

Không gian trong quán cà phê đêm cuối năm ngày càng yên ắng. Ngoài trời, một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa sổ của quán tung lên. Vài giọt mưa lất phất theo gió bay lọt vào chỗ đôi tình nhân…

Truyện ngắn: Mưa bóng mây

Khách sạn nằm sát bãi biển. Từ tầm cao của tầng ba, mỗi sáng mở cửa sổ đón mặt trời mọc, biển trong ánh hoàng hôn hút hồn chị. Biển như được dát ngàn sao ngọc, đẹp lộng lẫy kiêu sa dưới nắng mai. Nhưng chỉ giây lát thôi, nỗi buồn không định được tên lại chiếm hữu cõi lòng chị.

Truyện ngắn: Tìm lại người xưa

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi chiếc điện thoại của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.

Truyện ngắn: Về miền dĩ vãng

Có tiếng gọi văng vẳng bên tai khiến ông choàng thức, nheo mắt nhìn ra bên ngoài. Nơi khung cửa, nắng chiều đang le lói chiếu sáng qua tấm màn che màu vàng nhạt hắt ánh sáng vào chỗ ông nằm. Ông ngồi dậy tựa tay vào thành giường rồi lê bước đến cửa đẩy nhẹ quai nắm để cảm nhận luồng gió mát, nhìn phía ban công dưới ấy là lòng đường có những sợi dây điện giăng ngang chằng chịt.

Câu chuyện gia đình: Đứng núi này trông núi khác

Thời gian qua đi, cuộc sống ngày càng thay đổi tốt đẹp hơn lên. Chồng Phượng đã làm được những gì anh mong muốn. Phượng vẫn ngày hai buổi với công việc của nhân viên văn phòng, cộng thêm những bận bịu gia đình với số thành viên tăng thêm. Phượng không mong gì hơn cuộc sống vật chất tuy không thoải mái lắm nhưng tinh thần thanh thản, bình yên.
Top