banner 728x90

Tản văn: Vườn hoa trước sân nhà

26/06/2025 Lượt xem: 2723

Trước nhà tôi có một ô sân nhỏ, nơi đó tôi trồng cây. Đó là ước mơ của tôi trong khoảng thời gian dài khi còn ở nhà thuê, tôi chỉ mơ có một mảnh đất của riêng mình, chừa một cái sân để cho cây cỏ vươn mình. Và sau này, khi đã có một mảnh đất nhỏ, tôi đã dành một góc riêng cho cây cỏ. Từng ngày một, khoảng sân ngày xưa chỉ có cỏ dại, nay thành một vườn cây nhỏ, mỗi loại cây đều có xuất xứ của nó. Tôi yêu từng cây cỏ bé bỏng trong sân nhà rộng hơn 20m2 ấy, bởi nó đều gắn liền với kỷ niệm, được về nhà tôi từ nhiều nguyên nhân khác nhau, và tôi gọi chúng theo tên người tặng hoặc do tôi mang về từ nơi nào đó.

Đầu tiên là cây hoa mai 8 cánh do một nghệ nhân trồng cây cảnh tặng tôi khi căn nhà vừa hình thành cách đây 20 năm. Khi đó cây mai mới 1 năm tuổi, nhỏ nhoi và khẳng khiu, được trồng trong một chậu nhỏ. Nay cây trở thành cây mai lộc, để có năm ra đầy những cánh hoa vàng, rủ ong bướm bay về dập dìu cả một trời xuân. Rồi bạn cùng học tặng tôi một cây sứ Thái bé tí, lọt thỏm trong chậu nhỏ. Nay cây sứ Thái ấy đã thành 3 cây sứ bonsai do tôi dày công chăm sóc, lớn và đẹp. Vào mùa xuân, hoa sứ đỏ cả khoảng sân. Cây trường sinh thì một lần ghé nhà anh bạn cùng cơ quan, tôi ngắt một nhánh ở trước hàng rào nhà anh đem về trồng, nay có rất nhiều chậu nhỏ cây trường sinh được tôi chiết ra, còn cây chính thì bám tường, leo lên cao với những tán lá rất to. Cây thủy trúc lại do một nhà thơ tặng, cũng trong cái chậu bé tí, nay trở thành nhiều cây con khác nhau...

Có cây được bạn bè tặng, có cây tôi đem về trong những cuộc hành trình rong ruổi. Tỉ dụ như cây tóc tiên đang phủ cả hàng rào ngôi nhà tôi mang về từ tận làng Sen. Đó là một lần về thăm quê, cả đoàn chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê gần đó uống nước, nhìn thấy giàn tóc tiên rũ xuống rất đẹp, tôi xin bà chủ vài nhánh. Những nhánh tóc tiên để cả tuần lễ trên xe, đem về giâm trồng giờ phủ bóng mát cả sân nhà, lại có nhiều người ghé qua xin giống đem về trồng. Cây môn cảnh tôi lại nhặt ở quán cà phê Tuổi Ngọc nơi tôi thường cà phê sáng, khi họ nhổ đi ném ra đường. Nay tôi gây giống tới 5 chậu môn cảnh rất đẹp, mướt xanh. Rồi đến cây lan Ý lấy giống bên nhà ngoại, giờ cũng thành nhiều chậu lan Ý, tới mùa xuân bung những cành hoa trắng. Với cây địa lan, tôi lấy từ nhà một cô bạn, khi đó chỉ là một nhánh nhỏ, nay là một chậu nở hoa thơm. Hay thấy một cây si nhỏ xíu đang bám vào bậc cấp của một người quen, tôi bứng lên đem về trồng vào chậu, nay cây cũng đã lớn.

Những cây cỏ quanh tôi lúc đầu chỉ là những nhánh non được bạn bè tặng, nhặt ven đường. Cây cỏ có tình, khi con người yêu thương và chăm sóc, chúng hồn nhiên lớn. Có cây xương rồng nhặt trong bãi rác, nay thành những chậu xương rồng đẹp; hay cả một hạt chanh rơi, kiếm đất nhú mầm, tôi bứng vào vườn trồng và cây chanh ấy lớn lên, quanh năm ra trái như để trả ơn. Rồi đến cây mận mua giống tận trên miền ngược, đến mùa trĩu quả, trẻ con hàng xóm được tận hưởng thú trèo cây hái trái...

Tôi yêu vườn cây nhỏ bé ấy của mình, đó là niềm vui hay nỗi buồn giữa nắng hay mưa về. Và những kỷ niệm từ những mầm cây nay thành một đời riêng trong vườn ấy luôn làm cho lòng bình lặng. Để đôi khi bạn bè ghé nhà chơi, ngạc nhiên khi biết rằng chậu cây xinh đẹp kia ngày xưa chỉ là một cây con bé bỏng mà họ tặng.

Phụng Kim

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.
Top