banner 728x90

Phong tục tắm lá mùi ngày Tết

18/03/2025 Lượt xem: 2959

Giống như nhiều gia đình khác ở làng quê Bắc Bộ, gia đình tôi vẫn giữ phong tục tắm lá mùi vào chiều 30 Tết. Năm nào cũng vậy, dù bận sắm sửa đủ thứ cho mâm cỗ đón xuân, mẹ tôi vẫn không quên mua một nắm lá mùi. Mẹ bảo, phải chọn những bó mùi già, loại đã cho ra những chùm hoa trắng li ti và quả nhỏ thì nấu nước mới thơm. Lá mùi được mẹ rửa sạch cả rễ, đun trong chiếc nồi gang trên bếp củi hay bếp rơm đỏ lửa. Trong thoáng chốc, một mùi thơm ngan ngát, thanh khiết đã tỏa quyện khắp nhà. Mẹ cẩn thận bưng chậu nước, nhắc anh em chúng tôi tắm sớm để còn chuẩn bị mâm cúng tất niên.

Tôi không biết phải dùng từ ngữ gì mới diễn tả thật đúng mùi thơm kỳ lạ và khác biệt của lá mùi già. Chỉ biết, trong cái rét cuối đông, tắm lá mùi không chỉ làm cho cơ thể sạch sẽ, thơm tho mà tinh thần cũng như được “gột rửa”, trút bỏ hết những lo toan, phiền não. Mẹ thường nhân chuyện tắm lá mùi mà thủ thỉ, nhắc nhở chúng tôi gác lại những chuyện không hay của năm cũ để đón một năm mới an vui...

Năm tháng cứ thế qua đi, cuộc sống xô bồ đưa đẩy anh em chúng tôi đi làm xa, rồi lập gia đình và vào miền Nam sinh sống. Có năm thu xếp được để về thăm mẹ, có năm không. Năm vừa rồi, tôi hứa với mẹ, đến Tết con sẽ về, vậy mà cuối cùng tôi lại thất hẹn. Chúc Tết mẹ qua điện thoại mà nghe giọng mẹ nghèn nghẹn...  

Sớm nay qua chợ, tôi bắt gặp người đồng hương bán những bó mùi già. Chỉ là thứ rau thơm quê kiểng thôi mà sao thấy thân thương đến lạ. Chẳng rõ tự bao giờ, cái cảm giác háo hức, chộn rộn đón Tết trong tôi đã vơi đi, nhường cho những mối lo cơm áo gạo tiền. Chợt nhận ra mình cũng như bao đứa trẻ khác, từng có một tuổi ấu thơ thật vô tư, được tung tăng theo mẹ đi chợ Tết, được tắm dòng nước thơm ngát từ thứ cây “nhà quê” này. Bỗng da diết nhớ những chiều năm cũ, thấy khói rơm rạ bay, thấy dáng mẹ lui cụi tảo tần bên bếp lửa...

Hương Lan

Tags:

Bài viết khác

Tết quê hương, trở về với cội nguồn dân tộc

Tết Nguyên đán với mỗi người dân Việt Nam luôn là dịp để sum họp, đoàn tụ cùng người thân, gia đình, cùng nhìn lại một năm đã qua để hướng tới một năm mới “vạn sự như ý”, tốt đẹp hơn, sung túc hơn, hạnh phúc hơn.

Đất nước vào xuân

Một năm có bốn mùa. Như một quy luật của thiên nhiên, của đất trời, đông qua là xuân tới. Mùa xuân là khởi đầu của một năm và cũng là mùa mang đến những hy vọng, những nguồn sức sống mới căng tràn. Đất nước đang vào xuân.

Tạp văn: Tản mạn ngày xuân

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó...thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời”! Câu hát vang lên như lời reo vui, nhắc nhở những ai đang còn mải miết với miếng cơm, manh áo biết Tết sắp về, Tết đã đến, mùa xuân đã về… trong dòng chảy bất tận của thời gian.

Chợ Tết cuối năm

Ngày cuối cùng của năm, những ngả đường dẫn đến các chợ tấp nập người và xe cộ. Phiên chợ ngày 30 Tết không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là cái “cớ” để mỗi người dân tận hưởng không khí Tết nhất đang cận kề. Và ở đó, dòng người cứ trôi đi trong rộn rã sắc màu của mùa Xuân.

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…
Top