banner 728x90

Truyện ngắn: Xin việc

01/08/2025 Lượt xem: 2812

Tôi quyết định đi xin việc làm tại một công ty của Nhật sau khi đấu tranh tư tưởng mất mấy ngày đêm. Vẫn biết được tuyển vào một công ty tầm cỡ của một nền công nghiệp lớn – nơi mà bao nhiêu người mơ ước như vậy – quả là khó đối với một sinh viên mới tốt nghiệp như tôi, nhưng tôi vẫn quyết “thử một lần cho biết” vì nghĩ biết đâu đây cũng mang lại cho mình ít kinh nghiệm cơ mà! Lần đầu tiên đi xin việc đối với tôi thật chẳng khác gì so với trước khi đi thi đại học: Cũng dậy thật sớm, cũng run rẩy và quên sót đủ thứ giấy tờ, nếu tôi nhớ chính xác thì trước khi đi thi ĐH tôi còn không kịp ăn sáng thì phải. Mà giấy tờ của tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì: bằng tốt nghiệp ĐH Ngoại ngữ tiếng Anh, bằng B tiếng Nhật (đều ở hạng “thường thường bậc trung”) và… đơn xin việc. Cuối cùng thì cho dù dậy sớm, tôi cũng bỏ qua bữa sáng vì sợ đi muộn sẽ tắc đường.

Công ty hẹn sẽ phỏng vấn người xin việc lúc 8 giờ thì tôi có mặt lúc 8 giờ kém 20' với bộ dạng của…một nhân viên công ty chứ không phải của người đi xin việc: áo vest, cravat, váy “công sở” đều màu xanh sẫm và một cặp kính rất ư là… Nhật (đơn giản vì tôi bị cận). Tôi ngồi trong phòng chờ, và khi đồng hồ chỉ 8 giờ kém 5' thì tôi vừa sốt ruột vừa hoảng hốt: không lẽ tôi đến nhầm hay sao chứ đúng 8 giờ mà  vẫn chưa ai tới xin việc?! May thay, lúc đó có một bà trông rất oai (chắc là sếp) ló ra từ cái phòng tôi sắp phải ngồi trong đó để run cầm cập. Bà ta hỏi tôi: “Chưa ai đến sao cô?”. Chắc nhìn nét mặt tôi khi đó tội nghiệp lắm nên bà ta ra an ủi và nói chuyện với tôi rất vui vẻ. Khi đã có người đến thì “bà sếp” lại trở vào phòng trong.

Sau 45 phút kể từ lúc tôi có mặt ở cửa công ty thì mọi người đến khá đông. Thực sự là lúc chưa ai đến tôi còn đỡ run hơn lúc này. Bây giờ tôi thấy mình sao mà lạc hậu khi xung quanh, các anh chị khác ăn mặc mới trẻ trung và rực rỡ biết bao: nào là quần jeans, áo thun, váy xòe, váy lửng đủ màu, đủ kiểu trông thật khỏe mạnh và vui mắt. Tôi tự chỉ trích mình: “Ngốc thật! Y như bà già lẩm cẩm người ta nhìn thấy… ớm lạnh!” Đúng là không có ai như tôi – họ không ăn mặc… như tôi đã đành, họ cũng chẳng mất bình tĩnh như tôi nữa. Nhiều người bắt đầu cười nói vui vẻ giống như vừa thi đỗ chứ không phải sắp dự thi. Thậm chí vài người còn nhìn tôi rồi cười… thông cảm, làm tôi toát mồ hôi. Lòng tôi nhớ đến lời đe dọa của “bậc tiền bối” dầy dạn kinh nghiệm đi xin việc là chị tôi:

  • Thấy “đứa nào” tỏ ra không lo lắng, mặt mày tươi như hoa là “hắn” có “tay trong” đấy!

Trời ơi, bây giờ tôi càng hoang mang dữ dội: công ty chỉ tuyển có hai người mà hết vài chục người có “tay trong” (vài chục người đang “tươi như hoa” mà)! Thì cái đứa tôi làm gì còn đất sống!

Hy vọng lụi tàn, tôi nảy ra ý nghĩ: hay mình bỏ về quách, không thi thố gì nữa! Nhưng ý định đó tan biến còn nhanh hơn vì vừa nhen nhóm vì người ta đã gọi đến tên tôi. Tôi bước vào phòng, mặt nhợt nhạt, chả bù với mấy người vừa đi ra, ai nấy vui như là ngày mai sắp trở thành nhân viên công ty rồi.

Ngồi trước mặt mấy vị giám khảo mà sao tôi thấy giống như ngồi trước tòa chờ hỏi cung. Tôi trả lời một cách lắp bắp và không nhớ nổi mình đã nói những gì. Tuy nhiên, cuối cùng tôi cũng hoàn thành bài phỏng vấn bằng tiếng Nhật và ra khỏi phòng trông như một kẻ chiến bại (ấy là mấy người xung quanh nói thế!).

Nhưng sự đời quả lắm bất ngờ. Một tuần sau, tôi hiên ngang đến công ty với tư cách là một nhân viên thực sự bởi vì, khó tin làm sao, tôi đã trúng tuyển! “Bà sếp” hôm trước bây giờ đúng là sếp tôi. Bà nói với tôi một câu mà tôi thấy rất đáng suy nghĩ:

“Nhiều người cũng lạ thật. Đi xin việc ở công ty người ta mà còn đến muộn, có người lại ăn mặc như đi chơi. Thế có còn là tôn trọng người ta nữa không?”

Khi đã là một thành viên của công ty như hiện nay, tôi mới hiểu các công ty cần gì nhất ở người xin việc. Họ muốn thấy ấn tượng về một nhân viên có năng lực, sẵn sàng làm việc chứ không phải chỉ là con búp bê xinh đẹp đi dạ hội./.

Nguyễn Kim Anh

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Đợi chờ

Người đàn ông đen đúa, mái tóc bờm xờm, khoác chiếc áo bộ đội cũ kĩ, nhàu nhò, vừa đi vừa ngân nga những câu thơ úa màu bụi đất, úa màu nỗi buồn. Trong đám lễ hội nô nức này, đôi mắt đã có nét mờ đục của ông cứ dõi nhìn về phía con đường đất đầy bụi đỏ, con đường ngoằn ngoèo len lỏi giữa những vạt đất trống hoang vắng đầy cỏ dại. Ông tìm ai, giữa đám đông ồn ào này?

Phóng sự: Trăn trở nghề bán vé số dạo

Một buổi sáng mùa hè trong vắt, bên một quán càfê ven biển Vũng Tàu, tôi đang ngồi mơ màng thả hồn theo những làn gió biển, bỗng một bàn tay đâp nhẹ vào vai. Quay lại, tôi bắt gặp một chú bé ốm nhách, trên tay cầm một tập vé số đang chìa ra trước mặt tôi mời chào

Truyện ngắn: Kỷ niệm chia xa

Mới cưới xong chưa được một tuần, vợ chồng chưa bén hơi, giờ phút chia tay bịn rịn không nói nên lời. Người vợ trẻ hai mắt đỏ hoe, muốn kéo anh vào lòng nhưng mắc cỡ, chị chỉ thì thầm vào tai anh: “Em chờ anh”.

Truyện ngắn: Nhà tài trợ

Bằng một câu nói: “Chúng mình hãy chia tay vì tính tình hai đứa không hợp nhau!”, Trung dứt khỏi tôi một cách nhẹ nhàng để chạy theo mục tiêu khác là Yến Nhi, cô gái xinh đẹp mới du học ở Úc về. Tôi chới với, tưởng sẽ gục ngã vì đau khổ. Trung là trưởng phòng. Nhờ có anh dìu dắt, tôi đã vượt qua thời kỳ tập sự một cách dễ dàng. Và tôi đã yêu anh...

Truyện ngắn: Chuyện đàn bà

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng thì Tư Lý đã có mặt ở chợ huyện. Tư Lý làm nghề bán chuối hơn ba năm nay và anh bán hàng rất có duyên. Khách hàng hễ đã mua chuối của anh một lần là lần sau lại muốn mua tiếp. Lý do đơn giản là giá rất rẻ. Anh thường mua tận gốc và bán tận chợ. Thường thì lúc các nhánh chuối được xếp ngay ngắn cũng là lúc bà con tụ lại. Ở đây, người dân đi chợ rất sớm, họ mua bán xong còn về làm nương rẫy.

Truyện ngắn: Trở về nơi ấy đảo xa

Hành trang chỉ là chiếc ba lô trên vai, ngày đầu tiên đến đảo trông chị như một nữ thanh niên xung phong rắn rỏi, hoạt bát hơn là một cô giáo thùy mị, dịu dàng. Trường chỉ có chị và bà cai trường kiêm luôn dịch vụ lau dọn nên được bố trí ở chung phòng và luôn được mọi người chăm nom, giúp đỡ.

Trường ĐH Kinh tế Quốc dân: Đề tự luyện học kì II đọc hiểu và viết văn

Đào Quốc Thịnh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê ở Hưng Yên. Ông nhập ngũ tháng 4/1975, tham gia chiến dịch tổng tiến công năm 1975 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Đào Quốc Thịnh là một nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Trong thời gian 30 năm cầm bút, ông có gần 50 truyện ngắn, trong đó có cả truyện viết cho thiếu nhi.

Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn- ĐH Quốc gia TP.HCM: Đề kiểm tra giữa kỳ 2 năm 2025 - 2026 môn ngữ văn lớp 8

Đề kiểm tra giữa kỳ II môn Ngữ văn lớp 8 với nội dung phân tích thơ và truyện hiện đại
Top