banner 728x90

Tản văn: Chợ bến sông quê

04/03/2026 Lượt xem: 2354

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Trong tâm trí tôi vẫn nhớ như in tấm lưng còng của mẹ mỗi lần gánh cá đi chợ bán, khi về bữa thì nải chuối, lúc thì mớ rau, rổ khoai, nắm chè xanh. Thực ra, ba đi biển về cá chẳng được nhiều nhặn gì, nhưng cả nhà vẫn nhịn ăn để mẹ mang đi bán. Số tiền ít ỏi bán cá mẹ lại đem mua những thứ lặt vặt tiêu dùng trong nhà. Điều làm tôi thích nhất chính là chiếc bánh tráng to giòn phồng rộp, thơm lừng hay cái bánh rán mật có đầy vừng ngọt lịm mà mẹ mua cho tôi mỗi lần đi chợ về.

Chợ phiên mỗi tháng họp vài lần nên mẹ chọn hàng rất kỹ, thế nên mỗi lần được đi chợ cùng mẹ, tôi tha hồ chạy lăng xăng khắp chợ để ngắm nhìn cho thỏa thích. Loanh quanh cũng chỉ mấy hàng cua cá, rau quả, hàng bún bánh, cuốc xẻng… bày ngổn ngang trên những sạp tre, thúng mẹt. Có lẽ đông người nhất vẫn là mấy sạp quần áo, giày dép đủ màu sắc của các bà, các chị trên thị trấn mang xuống. Người lớn trẻ con vây kín, người ngắm nghía, người lựa chọn làm huyên náo cả góc chợ.

Tôi biết mẹ chẳng bao giờ có đủ tiền để mua cho tôi những thứ xa xỉ ấy, nên mặc dù thích lắm nhưng tôi chỉ nán lại nhìn một lúc rồi đi ngay. Lâu dần thành quen, tôi luôn thích đi chợ với mẹ, vì đi chợ không chỉ đơn thuần là để được ăn những chiếc bánh đa, bánh rán nóng hổi mà còn được ngắm những món hàng mà tôi luôn ao ước nhưng không thể có được.

Giờ đây, mỗi lần về quê, tôi lại thẫn thờ nhớ về cái chợ quê nơi bến sông quê ngày ấy, lặng ngắm những mái rạ liêu xiêu và nghe những âm thanh thôn dã quen thuộc, chợt thấy lòng mình dịu vợi trước những lo toan thường nhật nơi phố xá ồn ào và gấp gáp.

Mỗi lần về quê, đặt chân lên con đường xưa cũ, tôi bỗng chạnh lòng, thổn thức trước một dáng hình quen thuộc của ai giống mẹ xa xăm đi về trên triền đê lộng gió. Giật mình, tôi gọi…! Tiếng gọi chới với vừa cất lên bỗng tan theo những cơn gió biển chiều hối hả. Có phải là dáng mẹ tôi năm nào đã hiện về tảo tần hôm sớm để tôi có được như ngày hôm nay? Hay dáng bạn bè năm xưa đang ùa về trong tôi bao điều tiếc nhớ?

Đào Hương Lan

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.

Tản văn: Mong ước mùa xuân

Mùa xuân đã về, ai cũng cầu mưa thuận gió hòa, ai cũng mong cây xanh lộc biếc! Mùa xuân gắn với quê hương, xứ sở…nhất là trong những ngày Tết Việt đầu năm!

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…

Tết quê ngày ấy

Một mùa xuân mới lại về, ngoài trời lây phây mưa bụi. Lòng tôi lại nao nao nhớ đến Tết quê. Tết quê của thời bao cấp cách đây gần năm chục năm về trước, với cái Tết của thời bao cấp.
Top